CHUYỆN BUỒN CỦA MỘT NỮ NHÀ THƠ - NNC

By NGUYỄN NGỌC CHIẾN

 

CHUYỆN BUỒN

CỦA MỘT NỮ NHÀ THƠ

NGUYỄN NGỌC CHIẾN

         
        (Tiếp theo)
        ...Một phụ nữ yêu thơ và có tài làm thơ lẽ dĩ nhiên là ban đầu khi bị chồng ngăn cản - một sự ngăn cản cấm đoán vô lý - chị cũng đã rất buồn và kiên quyết đấu tranh với chồng để bảo vệ lẽ phải. Nhưng vì vốn yêu chồng thương con khát khao một cuộc sống hạnh phúc gia đình nên cuối cùng dù giận dù buồn chị cũng phải nghe theo. Đó là không bao giờ chị làm thơ nữa.
         
Thấy vợ nghe lời từ bỏ "niềm đam mê vớ vẩn" chồng chị mừng lắm! Thực ra anh không thích vợ làm thơ không hẳn là vì thơ không mang lại lợi ích thiết thực mà một phần là vì tính hay ghen của anh nữa. Phụ nữ có chồng gì mà làm thơ cứ như là làm cho bồ bịch không bằng. Bài nào cũng sướt mướt "anh anh em em" chàng chàng nàng nàng" ngọt xớt. Đã thế lại có những câu thề non hẹn biển với ai đó như là muốn bỏ ngay chồng bỏ ngay con mà đi. Thơ như thế thì thằng đàn ông nào đọc mà nó chẳng...lăn quay ra "chết"! Thơ như thế thì thằng chồng nào mà nó chẳng "ba máu sáu cơn" nổi cơn "tam bành" nổi máu "Hoạn Thư"! Anh không muốn vợ anh phải chia sẻ với bất cứ ai nhất là cánh mày râu một tý ty tình cảm nào dù chỉ là trong ý nghĩ. Anh chỉ muốn chị ngoài thời gian dạy học thì về nhà chăm con lo cho anh bữa cơm và tối đến sau một ngày anh vất vả kiếm tiền thì chị bao giờ cũng phải là chiếc gối bông mềm mại thơm tho để anh gối đầu thiếp đi trong giấc ngủ ngon lành!
         
Nhưng anh đã nhầm to!
         
Con người ta mỗi khi đã đam mê điều gì đó thì khó lòng mà dứt ra được. Huống hồ chị người đã từng coi thơ là duyên nợ là người bạn tri âm tri kỷ từ thuở ấu thơ nguyện một đời sống chết với thơ...sao chị lại có thể dễ dàng dứt bỏ như thế được. Chị hứa với chồng bỏ thơ nhưng chị nào có bỏ được thơ. Thơ đã là một phần máu thịt của chị không ai có quyền tước đi phần máu thịt ấy. Nhưng làm thế nào đây để vừa giữ được hạnh phúc gia đình lại vừa làm được thơ? Không còn cách nào hơn chị buộc phải thay đổi bút danh. Phải thay đổi một bút danh quen thuộc một bút danh đã từng được bạn đọc yêu mến là điều không phải ai cũng muốn. Nhưng với chị thì đó là cách duy nhất.
         
Từ đây thơ chị xuất hiện đều trên các báo tạp chí. Độc giả khi đọc thơ chị dưới một bút danh khác không hiếm người cứ ngờ ngợ khi bắt gặp một giọng thơ một phong cách thơ quen quen như từng được đọc rất nhiều ở đâu đó rồi. Còn các nhà phê bình các nhà thơ thuộc hàng "cây đa cây đề" vốn quan tâm đến lớp trẻ chăm sóc lớp trẻ bấy nay để ý theo dõi từng bước đi của thơ chị thì bỗng nhiên cảm thấy hụt hững buồn phiền vì đã lâu rồi không thấy chị xuất hiện. Nay được đọc một giọng thơ đắm đuối trữ tình có sức hấp dẫn cuốn hút lạ lùng của một cái tên lạ hoắc thì ai ai cũng nhăn trán như phải nghĩ suy đến một điều gì đó. (?)
         
Đối với bên ngoài thì vậy còn đối với trong nhà thấy chị bỏ thơ chồng chị càng thương yêu chị hơn chiều chuộng chị hơn. Anh đâu ngờ được rằng vợ anh vẫn làm thơ đều đều. Và những tờ báo tạp chí ở khắp nơi trong nước vẫn thường in thơ chị vẫn thường gửi báo biếu và tiền nhuận bút cho chị qua một địa chỉ mới của chị ở trường Đại học. Chị vẫn mang những ấn phẩm ấy về nhà và chồng chị vẫn thỉnh thoảng mở ra đọc để kiểm tra nhưng anh không phát hiện thấy gì. Các trại sáng tác hay các cuộc hội họp có liên quan đến văn học nghệ thuật người ta mời chị thì một là chị biện lý do rồi không đi và hai là nếu có đi thì bao giờ chị cũng phải nhanh nhanh đến đó một lát rồi cũng nhanh nhanh ra về ngay. Gần đây liên tục trong hai năm chị đã xuất bản bốn tập thơ. Đó là những sáng tác miệt mài của chị trong nhiều năm qua mà chị muốn tập hợp lại vừa là để không bị thất lạc vừa là để có điều kiện tặng bạn bè văn chương. Cả bốn tập thơ ngay từ khi mới ra mắt đã đón nhận được niềm hân hoan chào đón của đông đảo bạn đọc. Người ta viết bài phê bình khen chê ở nhiều góc độ khác nhau càng khiến cho thơ chị như được chắp thêm cánh bay cao bay xa hơn.
         
Nhưng chị thì lại buồn rất buồn! Bởi chị nghĩ rằng trong khi niềm vui của chị thì ai ai cũng chia vui với chị mừng cho chị vậy mà với người thân yêu nhất của đời chị thì chị lại phải nói dối phải giấu diếm. Càng buồn chị lại càng lo. Lo là sau này nếu như chồng chị phát hiện ra rằng bao nhiêu năm qua chung sống với anh chị đã lừa dối anh thì liệu lúc ấy anh sẽ đối xử với chị thế nào? Và nhất là những bài thơ về tình yêu say đắm cuồng nhiệt hút hồn người đọc - một mảng thơ mà chị thành công nhất trong sáng tác - có làm anh hiểu sai như đã từng hiểu sai về chị không?
(Còn nữa)
N.N.C

More...

CHUYỆN BUỒN CỦA MỘT NỮ NHÀ THƠ - NNC

By NGUYỄN NGỌC CHIẾN

 

CHUYỆN BUỒN

CỦA MỘT NỮ NHÀ THƠ

NGUYỄN NGỌC CHIẾN

        

            Đây là một câu chuyện có thật một trăm phần trăm về một người phụ nữ làm thơ mà tôi quen biết. Nhưng trước hết vì lý do tế nhị xin mọi người hãy cho tôi không phải tiết lộ tên tuổi cùng những thông tin có liên quan đến danh phận người phụ nữ này. Và để mọi người khỏi phải mất quá nhiều thời gian trong thời buổi mà ai ai cũng bận rộn này tôi xin được kể dần câu chuyện không mấy vui này làm...hai lần!
         
Chị là một người làm thơ là hội viên Hội Văn học - Nghệ thuật của một tỉnh. Nói là "hội viên của một tỉnh" cho nó đúng thôi chứ thơ chị công bằng mà nói nếu đem so sánh chắc không thua kém thậm chí ngang ngửa với thơ của nhiều nhà thơ hiện đang là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Đó không chỉ là nhận xét của riêng cá nhân tôi mà còn của nhiều người khác. Lẽ dĩ nhiên là tôi có quen biết chị và mặc dù nhà chị nhà tôi cách nhau khá xa nhưng tôi và chị cũng đã gặp nhau đôi lần. Phải nói rằng chị là một phụ nữ đẹp. Đẹp ở khuôn mặt trái xoan ở làn da trắng ở mái tóc dài. Đặc biệt là cái mũi dọc dừa thanh tú của chị thì ai cũng phải mê. Và đặc biệt hơn nữa là đôi mắt chị một đôi mắt đen lay láy một đôi mắt hình lá răm một đôi mắt lúc nào cũng long lanh như đang có những vì sao lấp lánh trong đó. Chị yêu thơ và làm thơ từ rất sớm nghe đâu lúc mới chỉ mới mười bốn mười lăm tuổi chị đã có thơ in báo và cho đến nay khi đã trên dưới bốn mươi tuổi chị đã có cả một gia tài thơ đáng nể. Chị đã xuất bản mấy tập thơ. Tập nào cũng được giới phê bình văn học và bạn bè yêu văn chương ngợi khen. Thơ chị in nhiều trên các báo tạp chí văn nghệ cả trung ương lẫn địa phương trong cả nước. Chị cũng đã mấy lần đoạt giải thưởng trong các cuộc thi thơ. Thơ chị mềm mại đắm đuối giàu nữ tính và có một phong cách riêng không thể lẫn với ai. Nhiều nhà thơ và nhất là những người yêu thơ trong cả nước đã biết đến chị và thơ chị. Tôi cũng đã có lần viết về thơ chị in trên mấy tạp chí văn nghệ trong đó có tờ tạp chí nơi chị đang công tác. Tuy nhiên thơ đối với chị chỉ là nghề tay trái là niềm đam mê cháy bỏng mà thôi. Nghề chính của chị là dạy học là giảng viên đại học.  Vừa là nhà giáo vừa là nhà thơ vừa là người vợ đảm người mẹ hiền như chị có lẽ không phải là hiện tượng "độc nhất vô nhị" trong xã hội hiện nay. Và nếu như chỉ có thế thôi thì cuộc đời chị đã có thể trôi đi một cách êm ả còn có gì để mà tôi phải kể ra đây.
         
Khác với vợ chồng chị là một doanh nhân thành đạt. Anh xuất thân từ một người làm thuê do chịu thương chịu khó ham học hỏi và đặc biệt là ý chí và khát vọng làm giàu đã giúp anh từ một cơ sở xây dựng nhỏ chỉ sau khoảng chục năm đã "phất" lên như diều gặp gió trở thành một công ty xây dựng thuộc vào hàng "ăn ra làm được" trong tỉnh. Đến bây giờ thì anh đã là một người giàu có thuộc vào hàng mà cánh ăn chơi thường nói vui là "tiêu tiền không cần đếm". Công ty của anh hiện có tài sản vốn liếng lên đến hàng chục tỷ đồng. Anh cũng thương vợ thương con nên mỗi lần chị cần sắm sửa gì là anh chìa cho cả cục tiền có khi vài chục triệu là chuyện thường. Có khi anh còn tự tay mua cho chị những bộ váy áo đắt tiền thậm chí anh còn mua cả cho chị những cái coocsê xilip có màu sắc mà anh thích hay cả các loại bông băng vệ sinh. Anh cũng thường đưa chị đi chơi đây đó "để cả hai vợ chồng cùng được tiêu tiền cho sướng" anh vẫn nói vui vậy. Có thể nói anh rất chiều vợ và biết vun vén xây đắp cuộc sống gia đình. Chỉ có điều anh là người rất hay ghen và không thích văn thơ những thứ mà anh cho là phù phiếm vì những thứ đó theo anh chả mang lại lợi ích gì lắm. Vì hay ghen mà ngay cả chuyện ăn mặc của chị anh cũng "can thiệp" vào. Ví như khi chị đi ra ngoài anh thường bảo chị mặc những loại áo quần vải càng dày càng tốt và anh gọi đó là để "đối ngoại". Còn những lúc chị ở nhà bên anh thì anh lại khuyên chị mặc những loại áo quần vải thật mỏng càng mỏng càng tốt và anh cũng nói vui với chị mặc như thế là để "đối nội". Lại do không thích văn thơ nghệ thuật nên anh cấm tiệt vợ anh không được làm thơ không được giao du gặp gỡ với những người làm thơ viết văn ngay từ ngày chị và anh mới cưới nhau...(Còn nữa)

                                                                                                                                                                    N.N.C

More...

VỀ BÀI THƠ "ĐỪNG LỖI HẸN NGHE EM" - NNC

By NGUYỄN NGỌC CHIẾN

 

          Mấy ngày nay tôi thật sự không vui chỉ vì sau khi giới thiệu bài thơ này trên blog tôi đã nhận được lời trách nhẹ nhàng của người phụ nữ trong bài thơ cho rằng tôi làm bài thơ này là để mỉa mai cô ấy cho rằng cô ấy là đứa con bất hiếu với quê ngoại của mình. Thực ra cô ấy là một người tốt. Tôi chắc chắn như vậy. Và đối với quê ngoại cô cũng đã nhiều lần về thăm làm nhiều việc hiếu. Vì thế qua bài thơ này tôi đã dành nhiều tình cảm cho quê hương mẹ cha và cả bản thân cô. Nếu không có tình cảm và sự quý mến ấy chắc chắn tôi sẽ không làm được bài thơ này. Tôi cứ nghĩ cô ấy sẽ rất vui không ngờ lại ngược lại. Tuy nhiên tôi cũng cần mở ngoặc mà nói thêm sở dĩ tôi dùng chữ "lỡ hẹn" trong bài thơ là do mùa hè vừa rồi cô định về nhưng bởi nhiều lý do khác nhau mà cô đành hoãn lại. Có lẽ chỉ vì hai chữ "lỡ hẹn" này mà cô hiểu sai về tôi chăng?
         
Người phụ nữ trong bài thơ là một người có thật và vì vậy tôi cần sự công bằng tuy chỉ là sự công bằng trên một sân chơi mà ta vẫn quen gọi là ảo. (NNC)


ĐỪNG LỠ HẸN NGHE EM

NGUYỄN NGỌC CHIẾN


Nhớ lần sau đừng lỡ hẹn nghe em
Rảnh việc nhà về thăm quê ít bữa
Nơi ngày xưa một thời máu lửa
Thầy mẹ em xây duyên thắm tình nồng.

Em hãy về và dừng lại bên sông
Cầu Hiền Lương bắc ngang dòng Bến Hải
Bên kia là Gio Linh - quê ngoại
Có một phần máu thịt ở trong em.

Hai mươi năm chia cắt Bắc Nam
Mẹ theo cha về làm dâu đất Bắc
Trên quê mẹ cha làm thơ và đánh giặc
Mòn mỏi tháng ngày mẹ ngóng tin cha.

Ngày thống nhất đất nước rợp cờ hoa
Cha trở về trong đoàn quân chiến thắng
Tóc mẹ bạc qua nhiều đêm thức trắng
Mẹ thì cười mà nước mắt tuôn rơi!

Xa quê hương mấy chục năm rồi
Giờ mẹ đã già không còn khỏe nữa
Cha cũng cưỡi rồng bay về cuối bể
Nhớ quê hương nhưng mẹ chẳng thể về.

Gio Linh ơi thương lắm một miền quê
Hạt cát mỏng cũng mặn mòi tình nghĩa
Củ sắn lá rau gạn thành giọt sữa
Đất với người người với đất thủy chung.

Dấu chân cha còn đó giữa đồi nương
Câu hò mẹ trao vẫn còn kia một thuở
Chạm vào đâu cũng rưng rưng nỗi nhớ
Hình bóng mẹ cha năm tháng nhọc nhằn.

Nhớ lần sau đừng lỗi hẹn nghe em
Rảnh việc nhà về thăm quê ít bữa...
N.N.C

        

          @Tôi là người con của đất mẹ Gio Linh đi xa nhiều năm. Khi đọc bài thơ của Nguyễn Ngọc Chiến tặng cho cô bạn có thật ở bên tê sông Hiền Lương tôi rất xúc động khi có ai đó nói về người con quê hương mình. Là người làm thơ nhiều năm nay vui cùng bạn bè trên trang weblogs tôi thấy nội dung bài thơ khi mở đầu tác giả dùng lối trách "yêu" rất tình cảm mà da diết:
          "Nhớ lần sau đừng lỡ hẹn nghe em
          Rảnh việc nhà về thăm quê ít bữa...".
          Khi nhập đề bài thơ tác giả chọn lối trách mà "yêu" trách mà "thương". Xuyên suốt toàn bài là những tình cảm yêu thương chan chứa mặn nồng quá khứ và hiện tại đan xen quyện lấy nhau. Hiện lên một tình cảm dùng dằng yêu thương khó tả:
          "Gio Linh ơi thương lắm một miền quê
          Hạt cát nhỏ cũng mặn mòi tình nghĩa
          Củ sắn lá rau gạn thành giọt sữa
          Đất với người người với đất thủy chung...".
          Với những lời thơ thương yêu tác giả như ngầm "tôn vinh" một thứ nghĩa tình sâu sắc:
          "Dấu chân cha còn đó giữa đồi nương
          Câu hát mẹ trao vẫn còn kia một thuở
          Chạm vào đâu cũng rưng rưng nỗi nhớ
          Hình bóng mẹ cha năm tháng nhọc nhằn...".
          Dùng lối mở đề bài thơ bằng lối trách yêu với người đọc cũng ngầm hiểu được rằng đây là một thứ tình cảm yêu mến và quí trọng dành cho ai đó mà tác giả từng quen biết. Xin cảm ơn tác giả đã tỏ bày thái độ đầy trách nhiệm! Xin chia sẽ bài thơ đầy tình cảm thương yêu...
(Trần Ngọc Thanh quê Gio Linh
hiện là CCB tại thành phố Hồ Chí Minh. Đ.T: 0983 032 461)

          @Cũng như mọi khi với mọi người Bảy Thi mình vô đọc các bài thơ bạn bè trên trang thường có cảm xúc rồi viết một bài thơ bên dưới trong mục comment. Mình cũng là người bên này "bến Hiền Lương" nên rất xúc động với tình cảm của bài thơ. Mình đâu có biết là "em" ở trong bài thơ là có nguyên mẫu ngoài đời thật. Bảy Thi mình đâu có dám bình luận chi...
(Bảy Thi)

          @Qua điện thoại anh Đức Tiên anh Lê Trường Hưởng cũng cho rằng bài thơ không có gì là nói xấu hay mỉa mai gì cả ngược lại rất tình cảm. Anh Lê Trường Hưởng còn có ý định viết lời bình về bài thơ và giới thiệu trên blog của mình...

More...

MỘT SỐ HÌNH ẢNH Ở TRUNG TÂM HÀNH HƯƠNG LA VÀ ĐÊM NOEL - NNC

By NGUYỄN NGỌC CHIẾN

MỘT SỐ HÌNH ẢNH Ở

TRUNG TÂM HÀNH HƯƠNG LA VANG

VÀ ĐÊM NOEL

Nguyễn Ngọc Chiến










Chụp ảnh lưu niệm với Quản nhiệm
Trung tâm Hành hương La Vang - Linh mục Lê Sỹ Hiền

 




Cùng đi với ông Văn Hòa - Chủ tịch Mặt trận xã Hải Phú
- địa phương "tọa lạc" của Thánh địa La Vang

 

 

 Đức Tiên và Nguyễn Ngọc Chiến

 







Đoàn Inđônêxi đến La Vang







 

 







 



More...

TẤM LÒNG CHỦ TỊCH NƯỚC VỚI THẦY GIÁO CŨ - NNC

By NGUYỄN NGỌC CHIẾN

NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20.11




Tấm lòng
CHỦ TỊCH NƯỚC  

với THẦY GIÁO CŨ


NGUYỄN NGỌC CHIẾN

         Trong cuộc đời hoạt động cách mạng của mình dù ở đâu làm gì bận rộn đến đâu Chủ tịch nước Trần Đức Lương vẫn luôn nghĩ về những người thầy dạy học của mình.
         
Vào tháng 9 năm 1997 khi được bầu làm Chủ tịch nước dù công việc bộn bề ít cho ông có thời gian thảnh thơi nhưng có một việc mà ông không thể không nghĩ đến không thể quên đó là đợi dịp thuận lợi sẽ về thăm thầy giáo cũ của mình gần nửa thế kỷ trước - thầy Hồ Cơ. Và chỉ sau đó không lâu ông đã được đến thăm thầy. Thầy trò gặp lại nhau trong mừng mừng tủi tủi khi cùng nhau ôn lại những kỷ niệm xưa về một mái trường về những vất vả khó khăn thiếu thốn...của cái thời xa xưa ấy.


          Trong câu chuyện với thầy Chủ tịch nước Trần Đức Lương vẫn một điều thưa thầy hai điều thưa thầy. Ông kể với thầy rất nhiều chuyện và có cảm tưởng như mình vẫn chỉ là cậu học trò nhỏ bé năm xưa của thầy.
         
Thầy Hồ Cơ cũng không quên nhắc với Chủ tịch nước Trần Đức Lương về những năm tháng gian khổ của cuộc kháng chiến chống Pháp trên quê hương Quảng Ngãi. Thầy nhớ lại rằng hồi ấy ở xã Phổ Khánh huyện Đức Phổ có một cậu học trò nước da ngăm đen người thấp đậm nhưng lanh lợi tháo vát và đặc biệt có cặp mắt rất sáng tên Lương đã rất chịu khó học tập và học rất giỏi. Trò Lương ngày nào cũng đi bộ hơn mười cây số từ nhà đến trường rồi lại từ trường về nhà. Mùa đông có những lúc áo quần mỏng manh phong phanh trong gió. Nhiều bữa không kịp về nhà ăn cơm trưa phải ở lại trường ăn cơm nắm bới theo để chiều kịp học...



           Trong câu chuyện cả thầy và trò cùng rưng rưng lệ!
         
Mấy năm sau nghe tin thầy Hồ Cơ ốm nặng Chủ tịch nước Trần Đức Lương lại về thăm thầy. Ông đem đến biếu thầy chai mật ong rừng để thầy bồi dưỡng và ngồi lại với thầy rất lâu.

                                                                                                                                       
N.N.C

More...

TÔI KHÔNG HIỂU LÀ TẠI LÀM SAO - NNC

By NGUYỄN NGỌC CHIẾN

Tôi không hiểu

là tại vì sao!


NGUYỄN NGỌC CHIẾN

          (Tiếp theo và hết)
          Ở phần đầu bài viết này tôi đã nói đến việc bất cập trong việc kết nạp hội viên mới hàng năm của Hội Nhà văn Việt Nam. Ở phần còn lại này tôi muốn nói một chút đến "anh em" mình...
         
Như tôi đã nói ở phần trên rằng không một ai viết văn làm thơ mà lại lấy việc được giải thưởng hay được kết nạp vào Hội Nhà văn ra để làm tiêu chí và mục đích phấn đấu cả. Bởi theo tôi nghĩ đã là người viết văn làm thơ thì không có cái gì chứng minh tốt hơn là tác phẩm của mình. Anh có là nhà văn hay không có là nhà thơ hay không thì tác phẩm của anh đấy nó lồ lộ ngay trên giấy trắng mực đen.


         
          Sinh thời nhà văn Nguyễn Công Hoan đã từng nói đến hai chữ "nhà văn" với tất cả sự tôn nghiêm và cao quý rằng: "Một điều cần thiết mà tôi phải nói là ngay cả trong thời kỳ tôi hoạt động văn học nhiều nhất chưa bao giờ tôi có ý định viết văn để được gọi là nhà văn. Chưa bao giờ tôi dám tự nhận mình là nhà văn. Theo tôi nghĩ một người nếu chuyên về việc viết văn thì hãy chỉ nên coi mình là người viết văn. Còn như có là nhà văn hay không là do độc giả công nhận. Và phải trải qua một thời gian nào đó để người ấy được trải nhiều sự thử thách về chuyên môn.
          Làng văn từ xưa đến giờ quả là cái chợ. Ai cũng có thể tự do vào và tự do ra. Không ai có quyền cấm ai viết truyện làm thơ và cố nhiên cũng không ai có quyền cấm ai không viết truyện không làm thơ nữa nếu người ấy không lấy làm ngạc nhiên lắm về lòng tri ngộ của độc giả đối với tác phẩm của mình.
         
Tôi đã thấy rất nhiều người viết truyện và làm thơ đã có tác phẩm được in trên báo và trong sách. Nhưng qua một thời gian tên của những tác giả ấy biến mất cho đến hôm nay tôi chưa thấy tái hiện. Những người ấy một số đã lầm mình có tài to về văn chương nhưng qua thử thách mới thấy mình vô duyên cho nên cần kíp rút lui để chọn nghề khác hợp với khả năng của mình hơn...Vậy nếu ta đã vội vàng gọi những người cầm bút nửa đời nửa đoạn ấy là nhà văn thì bây giờ họ bỏ nghề rồi ta gọi họ là nhà gì?
         
Từ trước tới giờ tôi chưa bao giờ sống bằng nghề viết văn. Nguồn sống chính của tôi là lương tháng của nghề dạy học chứ không phải nhuận bút của sáng tác. Tôi chưa chuyên nghiệp hóa thì dù ai muốn gọi tôi là gì thì gọi tự tôi vẫn chỉ thấy tôi là người viết văn mà thôi. Gọi là nhà nó to quá! Vỗ ngực tự nhận là nhà văn nó kệch cỡm hợm hĩnh làm sao!...". (*)


         
          Hơn bốn mươi năm trước nhà văn Nguyễn Công Hoan đã nói thế đấy! Bây giờ đọc lại nghiền ngẫm lại nhìn ra nơi này chỗ kia trong "anh em" mình ta thấy những lời nói trên vẫn còn tươi roi rói.
         
Tôi rất làm lạ là không hiểu tại sao trong "anh em" mình lại có những người khao khát việc vào Hội Nhà văn đến thế. Và cũng rất lấy làm lạ là có những người lại dững dưng với việc này đến thế. Một bên thì chỉ màng đến cái danh dù văn chương tác phẩm của bản thân chưa đâu vào đâu. Còn một bên thì lại rất khiêm tốn dù tác phẩm đã có thể nói là khá thành công trên nhiều thể loại và đã được công chúng biết đến như một người sinh ra chỉ là để viết văn làm thơ.
         
Kẻ bất tài thì tìm mọi cách để được...chui vào hội để được khoác cái áo...nhà văn để được...làm oai với thiên hạ. Cũng có những người không hẳn là háo danh nhưng tác phẩm chưa có gì đáng kể đã vội vội vàng vàng hấp ta hấp tấp viết đơn xin vào hội năm lần bảy lượt mà không được đoái hoài đếm xỉa trở thành trò cười cho...thiên hạ. Còn người có tài thì lại thờ ơ sợ sệt nhút nhát...khi có ý định làm đơn xin vào hội. Ở đây tôi xin được nói rõ một điều đó là không phải tất cả những người từng làm đơn xin vào Hội Nhà văn đều là những người hám danh bất tài mà thực ra có rất nhiều anh chị em viết văn làm thơ rất xứng đáng "được" làm đơn xin vào hội và rất xứng đáng được kết nạp vào hội. Như ở phần đầu tôi đã nói rồi bây giờ cũng cần phải nói lại một chút kẽo rồi "anh em" mình lại cho tôi là người "vơ đũa cả nắm".


         
          Mà tôi cũng không hiểu là tại làm sao có những  người tác phẩm mới chỉ ở mức trung bình thậm chí dưới trung bình luồn lách kiểu gì lại được kết nạp vào Hội Nhà văn một cách dễ dàng như thế. Có một nhà văn anh này là Tổng Biên tập của một tờ tạp chí Văn nghệ của tỉnh hẳn hoi khi trả lời câu hỏi này của tôi anh đã nói với tôi rằng vậy là anh không biết "cách vào hội" rồi còn cách nào thì anh ta cũng chỉ lấp lửng như thế. Nghĩa là anh muốn gửi tới tôi một thông điệp rằng vào hội có nhiều cách lắm chứ không hẳn chỉ cậy nhờ vào tác phẩm đâu. Rồi anh đưa ra một dẫn chứng cụ thể là có người chưa từng có tác phẩm in ở báo nào mà lại lọt ban văn xuôi để được nằm trong tốp những người có tên trong danh sách đề cử! Anh còn nói thêm tôi thấy buồn vì phải ngồi cùng chiếu với những người như thế!
         
Một tác giả văn thơ khác khá sung sức là anh Dương Phương Toại thì kể: "Mình từng ăn ở với một ông nhà văn ở một trại sáng tác Văn học - Nghệ thuật của 12 tỉnh Đồng bằng Sông Hồng năm 2005. Cả quá trình trại ông nhà văn này không viết nổi một truyện ngắn mà còn nói về truyện ngắn rất ngô nghê. Riêng bộ đầu tóc của ông thì quá tuyệt vời ai nhìn thấy cũng cho rằng đây là một nhà văn có hạng! Cho đến bây giờ mình vẫn chưa thấy tác phẩm của ông ấy ở đâu. Thèm đọc của ông ấy quá mà không có. Không biết là ông lặn đâu mất tiêu rồi!".
         
Kẻ bất tài háo danh thì như thế!
         
Còn người thực sự có tài thì sao đây?


         
          Tôi nhớ cách đây không lâu tôi có giới thiệu anh Trần Chiểu một tác giả văn xuôi ở Quảng Ninh mà tôi rất nể phục trên blog của mình. Do không hỏi anh cho cặn kẽ lại thấy tác phẩm của anh...đồ sộ quá những 16 cuốn đã xuất bản trong đó có tới 8 cuốn tiểu thuyết và 1 tuyển tập tiểu thuyết đều do các nhà xuất bản danh giá hàng đầu của ta in nên khi viết mấy lời giới thiệu do không hiểu và cũng đinh ninh Trần Chiểu đã là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam nên tôi đề dưới cái sapô tác giả anh là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Nửa đêm hôm ấy đang ngủ say tôi giật mình nghe có tiếng chuông điện thoại reo. Người đầu dây bên kia là Trần Chiểu. "Ông Chiến ơi (tôi kém nhà văn Trần Chiểu 21 tuổi) mình cảm ơn ông đã viết rất hay về mình nhưng mình nhờ ông làm ơn xóa giùm mình mấy chữ hội viên Hội Nhà văn Việt Nam đi cho cái vì mình chưa phải là hội viên Hội Nhà văn đâu...". Nghe Trần Chiểu nói thế tôi vô cùng ngạc nhiên: "Tác phẩm của anh như thế mà anh chưa vào hội thật à?". Trần Chiểu vẫn với một giọng nói bình thản pha chút hài hước: "Ừ mình chưa vào hội nói đúng hơn là mình chưa...dám làm đơn xin vào hội - rồi anh hỏi tôi - liệu mình đã làm đơn xin vào hội được chưa ông nhỉ?". Tôi nói ngay: "Anh mà không được thì còn ai được nữa!". Trần Chiểu cười: "Thôi khuya rồi ông xóa giùm tôi mình mấy chữ đó đi". Tôi nói: "Mai xóa cũng được anh ạ!". Trần Chiểu nói như van lơn: "Ấy chết đừng đừng để đến mai người ta vào blog ông người ta đọc rồi người ta lại cho mình là mạo danh nhà văn thì chết...".


         
          Sau này anh Trần Chiểu còn có lần tâm sự thêm với tôi. Anh nói rằng mười mấy năm cầm bút viết hơn chục đầu sách tính ra mỗi năm một cuốn vậy mà anh chưa dám viết cái đơn xin vào Hội Nhà văn Việt Nam. Vì rằng anh biết đang có rất chi là nhiều tác giả có số lượng sách bề thế hơn anh vẫn đợi đấy! Rồi anh cho biết ở Quảng Ninh có tới chục người hiện đã làm đơn xin vào Hội Nhà văn có người làm đi làm lại suốt mấy năm nay. Mà những người này theo Trần Chiểu sáng danh nhất là các ông: Thanh Sỹ Phạm Ngọc Hưng Ngô Hải Đảo Trần Tâm Nguyễn Đăng Sâm.  Ví như ông Thanh Sỹ đã có chục tập thơ và cuốn lịch sử Công nhân Mỏ. Đơn ông gửi xin vào Hội Nhà văn có lẽ ngót chục năm. Hiện ông đang lâm bệnh nặng. Ăn kém ngủ kém đi lại kém...Ấy vậy mà mới đây gượng dậy ông đã cho ra mắt công chúng tập thơ với cái tựa rất hay "Khi Tôi Hát". Ông Phạm Ngọc Hưng tác giả tiểu thuyết xứ Than đã ở vào độ chín của tiểu thuyết. Ông đã có một tập được chuyển thể sang phim truyện truyền hình nhiều tập . Vậy mà cái cánh cửa vào Hội Nhà văn Việt Nam vẫn đóng kính trước mắt ông. Ông Ngô Hải Đảo với những cuốn tiểu thuyết ngang ngửa trước công chúng được dư luận khen chê rộng rãi. Cuốn tiểu thuyết "Thác Ngầm" do NXB Hội Nhà văn Việt Nam ấn hành đã lọt vào vòng chung kết cuộc thi tiểu thuyết của Hội Nhà văn Việt Nam nhưng ông vẫn còn xa cái ghế nhà văn. Ông Trần Tâm cây thơ sáng giá của Đất Mỏ đâm đơn vào sân chơi Hội Nhà văn Việt Nam đến hồi chân bước tập tễnh yên vị tại gia viết bộ tiểu thuyết bốn tập (đã xong tập ba). Rồi ông Nguyễn Đăng Sâm tóc bạc phơ mới từ Phú Thọ về ngụ Quảng Ninh. Thơ ông chưa tuyển đã ẵm giải Lục Bát của Báo Văn nghệ Trẻ. Cách đây khoảng ba chục ngày đúng cuộc chạy xô vào Hội Nhà văn Việt Nam ông được Đài Truyền hình quốc gia mời lên đọc thơ tình sang sảng...

 


         

          Đấy người có tài thì thế đấy! Họ chẳng màng đến cái danh  bao giờ. Có lẽ đối với những người như Trần Chiểu và những người vừa kể trên nói như nhà văn Nguyễn Công Hoan thì có là nhà văn hay không anh chỉ cần ở tác phẩm chỉ cần ở công chúng - những độc giả trung thành đồng thời công chúng cũng là những người công minh nhất có cách nhìn nhận đánh giá khách quan nhất đối với mọi nhà văn của mọi thời đại.

N.N.C

(*)Nguyễn Công Hoan - Đời viết văn của tôi - NXB Văn học 1971.

 

        

More...

TÔI KHÔNG HIỂU LÀ TẠI VÌ SAO - NNC

By NGUYỄN NGỌC CHIẾN

TôiKhôngHiểu

LàTạiVìSao!


NGUYỄN NGỌC CHIẾN

        
          Tôi thường nghe nói rằng trong giới sáng tác văn học cứ mỗi năm là có hai ngày vui người ta gọi hai ngày đó là ngày hội ngày mùa màng thu hoạch. Và như một lẽ tự nhiên hàng năm cứ sắp đến hai ngày đó là người ta chờ đợi người ta hy vọng người ta bàn tán...bằng tất cả nỗi khát khao mong chờ.
         
Các anh các chị những người đang say sưa miệt mài...lao động sáng tạo văn học trên khắp mọi miền đất nước có biết hai ngày đó là hai ngày gì không? Chính tôi hồi trước cũng chẳng biết gì. May mắn gần đây tôi có đọc một tờ báo hay một tạp chí văn nghệ nào đó mới biết hai ngày vui đó chính là ngày trao Giải thưởng và ngày kết nạp hội viên mới của Hội Nhà văn Việt Nam. Thế nên người nằm trong diện có tác phẩm dự giải hoặc người có đơn xin vào hội thường là nóng lòng khấp khởi hồi hộp; còn người không nằm trong diện đó thì cũng quan tâm theo dõi để biết xem thế nào cũng là lẽ đương nhiên.


         
          Hôm nay với tư cách là một đọc giả yêu văn học yêu mến những người viết văn làm thơ hơn thế còn là một người viết tôi xin "mở" một cuộc mạn đàm nho nhỏ xung quanh việc kết nạp hội viên mới của Hội Nhà văn Việt Nam. Rất mong sự xẻ chia và những đóng góp chân thành cởi mở trên tinh thần xây dựng của tất cả các bạn nhất là của các bạn đã làm đơn và đang có ý định làm đơn xin vào Hội Nhà văn.
         
Tôi đang có trong tay danh sách 131 người thuộc đủ các thành phần giới tính tuổi tác quê hương bản quán...vừa được các hội đồng chuyên ngành giới thiệu lên để Ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam xét kết nạp làm hội viên mới trong năm 2009 này. Trong đó văn xuôi 60 người thơ 49 người còn lại là các chuyên ngành khác như lý luận phê bình văn học miền núi văn học thiếu nhi dịch thuật...
         
Một nhà văn nói với tôi hiện nay đã có  khoảng 700  đến 800 trăm người đã có đơn hoặc đang làm đơn xin vào Hội Nhà văn Việt Nam. Quả là một con số không nhỏ chút nào! Và quả là một con số thật đáng mừng cho sự phát triển của văn học nước nhà! Nhưng qua theo dõi mấy năm gần đây tôi thấy số người được kết nạp vào Hội Nhà văn chỉ là một số nhỏ nhoi nếu không muốn nói là quá ít. Thường thì mỗi năm chỉ vài chục người thậm chí có năm chỉ không đầy hai chục người. Ví như năm 2008 chỉ có 19 người được kết nạp. Có những tỉnh cả chục năm nay không có người được kết nạp. Điều này chứng minh một điều đó  là sự phát triển hội viên mới để tiếp tục bổ sung và kế thừa đội ngũ những người viết văn của đất nước không đáp ứng thỏa mãn thực tế khách quan đối với những đóng góp của cả một đội ngũ hùng hậu những người viết văn hiện nay. Đồng thời trong một chừng mực nào đó đã không những không động viên khuyến khích mà ngược lại còn làm hạn chế kìm hãm sự say mê sáng tạo yêu nghề đối với người viết.


         
          Không ai viết văn làm thơ mà lại xem việc được vào Hội Nhà văn hay được giải thưởng ra để làm tiêu chí hay mục đích phấn đấu cả. Nhưng đã là người viết văn làm thơ thì ai cũng quyền lợi như ai hơn thế đó còn là nguyện vọng chính đáng là ước mơ của bao người đang hằng ngày đánh vật với trang giấy. Lòng người thì ngoài cái lợi ra cái danh cũng là mục đích phấn đấu để vươn tới hoàn thiện mình. Thật buồn khi có người kể với tôi rằng có một người viết văn rất tốt và đã làm đơn xin vào Hội Nhà văn nhiều năm nay nhưng năm nào cũng bị loại. Đến năm gần đây thì được kết nạp. Nhưng khi có thông báo gửi về thì người đó đã ốm và mất trước đó không lâu. Cũng là con người ấy rồi cũng tác phẩm ấy thế mà phải...đợi người đó chết rồi mới vinh danh họ. Thật đau lòng và cũng thật nực cười lố bịch làm sao!
         
Danh sách 131 người xem ra có vẻ hùng hậu trên chắc rồi cũng như mọi năm năm nay giỏi lắm cũng chỉ được vài chục người may mắn được...đứng vào hàng ngũ...hội viên. Liệu đây có phải là sự khắt khe quá đáng của những người đang nắm trong tay cái quyền hành to nhất ở Hội Nhà Việt Nam không? Việc kết nạp hội viên hàng năm quá ít ỏi như vậy đã phản ảnh đúng thực tế về chất lượng của đội ngũ cầm bút ở cả 64 tỉnh thành trong cả nước chưa?  Hay là bởi một lý do nào khác.
          Khi câu hỏi này nêu ra hẳn không ít người sẽ cho rằng ít hay nhiều không phải là điều quan trọng mà cái quan trọng phải dựa vào chất lượng tác phẩm của người viết rồi phải căn cứ vào tiêu chí đã đề ra khi xét kết nạp hội viên mới...Theo như tôi được biết thì tiêu chí để một người viết văn làm thơ có thể làm đơn xin vào Hội Nhà văn đó là người đó phải là công dân Việt Nam đang sinh sống và làm việc trên lãnh thổ Việt Nam có lòng yêu Tổ quốc nhân dân có phẩm chất đạo đức phẩm chất chính trị tốt nghiêm chỉnh chấp hành các chủ trương chính sách của Đảng và Nhà nước có một trình độ về nghề nghiệp học vấn nhất định; đặc biệt là phải có một sự say mê sáng tạo văn học có tác phẩm được công bố và ít nhiều được dư luận quan tâm và đánh giá. Tiêu chí chung thì như vậy. Còn cụ thể bản thân người làm đơn xin vào Hội Nhà văn thì trước hết người đó phải có ít nhất hai tác phẩm đã xuất bản và nếu như người làm đơn có thêm các giải thưởng về văn chương đặc biệt là giải thưởng của các tờ báo tạp chí Văn nghệ có uy tính như báo Văn nghệ hay tạp chí Văn nghệ Quân đội thì càng tốt.


         
          Xem ra cái tiêu chí mà chỉ như vậy thì không phải là khó lắm! Mới nghe qua ai cũng ngỡ sẽ dễ dàng vượt qua ngưỡng cửa ấy để nghiễm nhiên được...ngồi vào cái ghế...nhà văn! Nhưng hoàn toàn không phải vậy. Tôi đã mất cả ngày để đọc đi đọc lại cái danh sách được đề cử kết nạp năm nay xem trong tổng số 131 gương mặt tiêu biểu ấy ai là người mà mình từng đọc tác phẩm ai là người mà mình từng quen tên biết tiếng. Rồi lại vào trang của Hội Nhà văn để xem một cách chi tiết đối với từng người. Quả là rất nhiều những gương mặt quen biết đã làm tôi hết sức ngạc nhiên. Đó là có rất nhiều người mà từ lâu tôi cứ ngỡ rằng họ đã là hội viên rồi. Càng ngạc nhiên hơn là trong số những người mà tôi "ngỡ" ấy lại có rất nhiều người không phải lần đầu tiên làm đơn mà có người đã làm đơn từ hai ba thậm chí nhiều năm nay mà đến nay vẫn chưa được kết nạp. Trong số ấy có người đã có một độ dài sáng tác khá lâu và đã có nhiều tác phẩm đáng nể. Nếu như đem tác phẩm của họ giải thưởng của họ đối chiếu với tiêu chí để xét kết nạp trên thì rõ ràng là họ đã có thừa năng lực để trao cho họ cái áo...nhà văn. Tôi xin được giới thiệu ra đây một số gương mặt tiêu biểu để mọi người cùng xem:
1. VŨ THẢO NGỌC (Quảng Ninh)

* Đã có các tác phẩm xuất bản:

- Đêm chuyển mùa (truyện ngắn Nxb. Phụ nữ 1997);

- Được làm đàn bà (truyện ngắn Nxb. Lao động 2001);

- Ba người đàn ông (tiểu thuyết Nxb. Công an 2003);

- Đêm huyền ảo (tiểu thuyết Nxb. Lao động 2004).




2. LƯƠNG VĂN  (Hà Nội)

* Đã có các tác phẩm xuất bản:

- Nỗi khổ tình yêu (tiểu thuyết Nxb. Lao động 1994);

- Đóa hoa hồng dành cho em (tiểu thuyết Nxb. Công an 1999);

- Niềm kiêu hãnh của Viôlét (tiểu thuyết Nxb. Hội Nhà văn 2000);

- Chỉ có tình yêu (Nxb. Hội Nhà văn 2000);

- Thì thầm (tiểu thuyết Nxb. Hội Nhà văn 2004).

3. ĐẶNG TIẾN HUY (Bắc Giang)

* Đã có các tác phẩm xuất bản:

- Chủ quán Phù Vân (tiểu thuyết Nxb. Thanh niên 1993);

- Vòng tay ngọt ngào (tập thơ Nxb. Thanh niên 1991);

- Tình anh (tập thơ Nxb. Thanh niên 1994);

- Bức tranh lụa đêm tân hôn (tập truyện Nxb. Thanh niên 1995);

- Trăng khuyết (tiểu thuyết Nxb. Phụ nữ 1997);

- Gối sóng (tập thơ Nxb. Phụ nữ 1997);

- Xe xóc xe êm (tập thơ Nxb. Văn hóa Dân tộc 1999);

- Bức tranh lụa (tập truyện ngắn Nxb. Thanh niên 2003);

- Thiên nhãn (tuyển Nxb. Hội Nhà văn 2002).
         
Đây chỉ là vài ví dụ chứ có rất nhiều người cả thơ lẫn văn còn nổi bật hơn cả ba vị này. Một điều đáng  nói ở đây đó là cả ba vị này đều được đưa vào danh sách đề cử năm nay từ kết quả bao lưu năm ngoái. (Cũng có thể ba người này đã làm đơn từ nhiều năm trước đây). Tôi không thể hiểu vì sao họ sáng tác như thế tác phẩm của họ như thế mà năm ngoái thậm chí một hai năm trước nữa Ban Chấp hành Hội Nhà văn không biểu quyết kết nạp họ vào hội?


         
          Một số tác giả văn thơ khác như Đoàn Mạnh Phương (Hà Nội) Lê Hoài Lương (Bình Định) Trung Phương (Hà Nội) Nguyễn Cẩm Hương (Thanh Hóa) Di Li (Hà Nội) Hoàng Quốc Cưỡng (Phú Yên) Đỗ Thị Thu Hiền (Hà Nam) Trương Thị Thanh Hiền (An Giang)   Đỗ Nhật Minh (Bắc Giang)...Và còn rất nhiều những gương mặt khác nhưng do hạn chế bởi bài viết mà tôi đã không nêu tên được ở đây. Những gương mặt này có thể nói là họ đã từng "làm mưa làm gió" trên rất nhiều tờ báo Văn nghệ. Tên họ tác phẩm của họ đã hình như giới sáng tác ai cũng thuộc làu làu. Vậy mà họ vẫn chưa phải là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Vậy như thế nào mới là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam? Tôi dám nói rằng những người bây giờ đấy những người trong ban chấp hành những người ở các hội đồng chuyên ngành ngày các vị vào Hội Nhà văn tác phẩm của các vị chắc cũng rưa rứa như họ mà thôi thậm chí có người chắc gì tác phẩm đã bằng họ! Và cả một số người đã được kết nạp bây giờ oai phong khoác cái áo nhà văn tác phẩm chắc gì đã bằng họ! (Còn nữa)

N.N.C

More...

NGƯỜI VỢ PHẢI LÀM GÌ ĐỂ... - NNC

By NGUYỄN NGỌC CHIẾN

Người vợ phải làm gì
để...giữ chồng?

NGUYỄN NGỌC CHIẾN
         
         
          Hôm nay thứ bảy ngày cuối tuần ai cũng được nghỉ ngơi thư giản sau một tuần làm việc tôi có một bài viết nhỏ vui vui gửi các bạn nhất là các bạn nữ mời các bạn cùng đọc và cho ý kiến. Là vì thế này hôm 20.10 vừa rồi chị Thái Anh một phụ nữ Việt Nam đang sống và làm việc tại Angôla có bài thơ NÓI XẤU ĐÀN ÔNG tôi đã đọc và rất thích bởi tất cả những điều chị "kể tội" đàn ông đều rất đúng. Nhưng cũng không khỏi lo lo vì nghĩ rằng người phụ nữ này ở tít tận bên kia đại dương mà sao...sờ gáy đàn ông tài thế! Tuy nhiên cũng có đôi  điều cần phải bàn thêm. Bài thơ của chị Thái Anh tôi chỉ trích và đưa lên đây phần nói về một trong những thói xấu của đàn ông đó là thói ham...của lạ ham...đi đêm - nghĩa là có vợ có con rồi mà còn "trăng sao bướm ong" cặp bồ cặp bịch...vv...Bài thơ của chị Thái Anh có đoạn như sau:


Chị Thái Anh


"
Đàn ông tôi ghét nhất là
Đã lười còn lại  ra điều trưởng gia
Ra đường gặp gái thì là...
Mắt la mày lém muốn sà vào ôm.

Đàn ông có tính lôm côm
Không ôm công việc chỉ ôm đàn bà
Hết giờ chẳng chịu về nhà
Lang thang nhậu nhẹt la cà quán bia.



Đàn ông mà có cái ria
Tán gái như chớp dối vợ già cũng kinh
Thường nói đi họp linh tinh
Hóa ra hò hẹn xập xình bia ôm.

Đàn ông mê cả...chát rom
Suốt ngày lướt nét tán em láng giềng..."

          Vậy chị em phải làm gì để giữ chồng phải làm gì để chồng không có những...thói xấu như chị Thái Anh đã...vạch tội? Là người đàn ông thú thực với chị em bản thân tôi ít nhiều cũng có thói xấu ấy nên mới nghiệm ra rằng tại sao mình lại có thói xấu ấy? Sau đây là tâm sự của tôi với chị Thái Anh và chắc cũng là tâm sự của những gã đàn ông có thói xấu như tôi.


Nguyễn Ngọc Chiến
         
          Chị Thái Anh thân mến!
         
Hôm nay em trở lại để nói thêm với chị rằng những người đàn ông có thói xấu như trong bài thơ của chị chắc là nhiều lắm! Bởi là đàn ông thì thường ai cũng "năm thê bảy thiếp" không thế thì ai cũng muốn nhìn muốn ngắm...gái đẹp. Và hơn cả nhìn cả ngắm đó là đàn ông còn muốn...Đố chị em nói "đàn ông còn muốn" là...còn muốn gì không?
          Nhưng theo em nghĩ một cách khách quan thì những người vợ trách chồng giận chồng vì chồng có thói xấu ấy thì mình cũng nên tự mình nhìn lại mình và phải tự đặt câu hỏi: Vì sao chồng mình có thói xấu ấy?
          Cho nên em nghĩ đã là người phụ nữ thì các chị các cô các em cũng nên biết phải làm gì để...giữ chồng phải nên biết làm gì để chồng phớt lờ tất cả những người đàn bà khác mà yêu thương mình trọn vẹn. Nghĩa là trong bất cứ hoàn cảnh nào chồng mình cũng thủy chung với mình không...đi đêm không...ăn vụng...không bồ bịch...nghĩa là lúc nào chồng mình cũng yêu mình say đắm lúc nào cũng thích được gần gũi với mình lúc nào cũng thích chuyện...chăn gối với mình...


         
          Nói thật với chị chứ cũng có khối người vợ mới chỉ có chồng vài ba năm lại là công chức làm việc trong các công sở nhà nước đàng hoàng rồi hoàn cảnh về kinh tế cũng không phải là thiếu thốn lắm mà không hiểu sao những người vợ này lại "giản dị" quá mức nghĩa là ăn mặc sao cũng được về nhà thì nhiều khi trông rất lôi thôi lếch thếch mới nhìn có cảm tưởng như ba bốn mươi tuổi rồi ấy. Người ngoài nhìn vào còn chưa có thiện cảm nữa huống hồ là "ăn đời ở kiếp" với chồng. Những người vợ như thế thì nên xem lại mình và theo em những người vợ tự "làm già làm xấu" mình như thế  thì cũng không nên trách chồng mình vì sao chán mình vì sao ít quan tâm đến...chuyện ấy với mình vì sao hễ cứ thấy gái là hai con mắt lại như "dán" vào người ta vì sao...vì sao...vì sao?        
          Thế thì người phụ nữ phải luôn luôn biết làm đẹp biết ăn diện biết những sở thích mà chồng mình muốn ví như người phụ nữ phải biết rõ chồng mình thích mình mặc loại vải gì biết rõ chồng mình thích mình khi đi ngủ mình ăn mặc ra sao...Người vợ phải luôn luôn biết làm cho mình gợi cảm hấp dẫn trong mắt chồng phải biết làm cho chồng lúc nào cũng nhìn mình với con mắt thèm thuồng; phải biết "thiêu cháy" sự thèm khát của chồng bằng sự yêu thương mãnh liệt vô cùng vô tận của mình vân vân và vân vân...
         
Em nói ví dụ thế này người vợ cần phải...tâm lý đến những chi tiết nhỏ nhặt nhất chẳng hạn như khi đi ngủ thì người vợ cũng nên nhớ là phải ăn mặc cho lụa là mát mẻ một tý nước hoa nước hòe cho nó thơm thơm một tý rồi thì cũng cần ra vẻ ta đây nhõng nhẽo một tý thậm chí cần...chủ động trong...chuyện ấy một tý..."Anh ơi...em...em...muốn...". Chứ mà ăn mặc qua loa quá khô kháp quá rồi thì lầm lầm lỳ lỳ; rồi khi chồng muốn mà mình lại cứ nằm im cứng đơ đơ như "khúc gỗ" thì lại càng không được.  Đấy người vợ cứ thử vài lần như thế xem. Thử  vài lần xem chồng có yêu mình như điên như dại không thử vài lần xem chồng có...vồ lấy mình như mèo...vồ chuột mà ngấu mà nghiến không...


         
          Mỗi khi mọi người vợ cùng làm được như thế thì nghĩa là các chị các cô đã có thêm một cách đặc biệt hiệu quả để giữ chồng rồi đấy. Các chị các cô làm được như thế thì nghĩa là anh chồng nào cũng một lòng một dạ với vợ không anh chồng nào chán vợ vì khi anh ta đi ra bên ngoài anh ta nhìn phụ nữ anh ta so sánh thấy chẳng có ai hấp dẫn được như vợ mình ở nhà anh ta sẽ chẳng ham chi...của lạ nữa. Và nhất là anh ta sẽ không...đi đêm không...ăn vụng không bồ bịch nữa thậm chí anh ta cũng chẳng thèm nhìn gái lạ ôm gái lạ nữa. Bởi anh ta nghĩ rằng vợ anh ta hấp dẫn như thế gợi cảm như thế yêu cuồng nhiệt như thế...mình...no và...chán ngấy tận...cổ rồi thì còn ham muốn gì nữa...
          Tâm sự với chị vài dòng chúc chị vui khỏe!
                                                                                                               Em Nguyễn Ngọc Chiến

Ngọt ngào không có hiệu quả đề nghị
các chị sử dụng biện pháp mạnh bằng cách này

More...

CHỊ NGUYỆT "QUẢN TRANG" - NNC

By NGUYỄN NGỌC CHIẾN

NGÀY PHỤ NỮ VIỆT NAM 20.10




Chị Nguyệt "quản trang"



*NGUYỄN NGỌC CHIẾN


         Tại nghĩa trang liệt sỹ huyện Vĩnh Linh tỉnh Quảng Trị người ta thường thấy một phụ nữ có dáng người nhỏ nhắn mảnh khảnh khoảng chừng 52 - 53 tuổi hàng ngày có mặt rất sớm trong khuôn viên nghĩa trang. Đó là chị Trần Thị Nguyệt nhân viên quản trang của nghĩa trang mà người dân trong vùng thường trìu mến gọi chị bằng một cái tên rất đặc trưng là chị Nguyệt "quản trang".


Một góc Nghĩa trang Liệt sỹ huyện Vĩnh Linh (Ảnh N.N.C)

         Tâm sự với tôi về công việc của một nhân viên quản trang chị Trần Thị Nguyệt cho biết chị sinh ra và lớn lên ở thôn Tây xã Vĩnh Tú nơi có bàu Thủy Ứ và những câu chuyện trạng nức danh đất Vĩnh Linh một thời. Năm 1978 chị là chiến sỹ của sư đoàn 470 thuộc binh đoàn 12 đóng quân tại tỉnh Đắc Lắc. Năm 1983 sau khi hoàn thành nhiệm vụ trong quân đội chị được chuyển ngành về công tác tại phòng Lao động - Thương binh và Xã hội huyện Vĩnh Linh. Và từ đó đến nay vừa đúng 26 năm chị là nhân viên quản trang của nghĩa trang liệt sỹ huyện.

         Cũng như tất cả mọi người khi nghe hai chữ "quản trang" tôi cũng nghĩ rằng tưởng việc gì khó khăn đòi hỏi trình độ này nọ chứ quản trang chắc hẳn là một công việc nhàn hạ chả có gì là khó khăn ai cũng có thể làm được. Nhưng rồi qua tâm sự của chị tôi mới biết công việc chị đang làm thật không nhàn hạ chút nào và lại càng không đơn giản như mình đã nghĩ.


Chị Trần Thị Nguyệt bên các phần mộ Liệt sỹ (Ảnh N.N.C)

         Quản trang là công việc tuy có vẻ bình dị nhưng lại là công việc rất đỗi thiêng liêng và cao quý! Người làm công tác quản trang trước hết phải là người có một tấm lòng kính trọng và biết ơn vô bờ bến đối với xương máu của các anh hùng - liệt sỹ đã anh dũng hy sinh vì Tổ quốc. Người làm công tác quản trang vì thế mà rất cần ở họ một thái độ lao động nghiêm túc nhiệt tình. Và cuối cùng là người làm quản trang phải có tính cẩn thận và một trí nhớ tốt.

         Hai mươi sáu năm làm nhân viên quản trang ở nghĩa trang liệt sỹ huyện Vĩnh Linh là gần mười ngàn ngày chị Trần Thị Nguyệt đã có mặt bên phần mộ của hơn 5.500 liệt  sỹ (gần bằng một nửa số mộ ở nghĩa trang liệt sỹ quốc gia Trường Sơn). Nghĩa trang liệt sỹ huyện Vĩnh Linh là nghĩa trang liệt sỹ cấp huyện lớn nhất ở nước ta. Bởi chưa có một nghĩa trang liệt sỹ cấp huyện quản lý nào lại có phần mộ lớn như vậy. Nhiệm vụ của người quản trang vì thế mà thêm phần vất vả. Ròng rã hai mươi sáu năm qua chị Nguyệt đã chăm sóc bảo quản hương khói cho từng phần mộ rồi giữ gìn khuôn viên cảnh quan môi trường đến tiếp đón hướng dẫn các đoàn khách các gia đình cá nhân đến thăm viếng nghĩa trang và mộ người thân... 


Chị Trần Thị Nguyệt (Ảnh N.N.C)
         Mỗi ngày từ sáng sớm tinh mơ cho đến lúc hoàng hôn ngả bóng ngày nắng cũng như ngày mưa ngày thường cũng như ngày lễ...lúc nào cũng thấy có bóng dáng chị Nguyệt bên những ngôi mộ liệt sỹ. Đôi tay chị cần mẫn với từng đường chổi từng nhát cuốc cẩn trọng với từng nén hương. Chị mong muốn mỗi ngôi mộ của các anh hùng - liệt sỹ phải luôn luôn sạch đẹp phải luôn hương khói phải luôn luôn có bàn tay chị chăm sóc vuốt ve. Có những dịp lễ như quốc khánh ngày thành lập quân đội ngày tết cổ truyền...chị đã phải miệt mài đến hai ba ngày mới thắp đủ hương cho các phần mộ. Chị mong muốn các anh - những người con của quê hương khắp mọi miền đất nước - phải là những linh hồn bất tử mãi mãi bình yên nơi chín suối nhưng luôn được người còn sống chăm sóc để không cảm thấy đơn côi.


Chị Nguyệt và tác giả bài viết tại nhà quản trang (Ảnh N.N.C)

         Là một phụ nữ đa cảm chị đã bao lần xúc động rơi nước mắt trước cảnh cô bác ở  nhiều tỉnh thành trong cả nước về đây tìm và gặp lại mộ người thân của mình đang yên nghỉ trong nghĩa trang liệt sỹ huyện Vĩnh Linh. Cùng với các đồng nghiệp chị cũng đã bao lần "khăn gói" lên đường tìm mộ liệt sỹ đưa về an táng trong nghĩa trang hoặc thức thâu đêm để viết hàng ngàn bức thư trả lời người bốn phương gửi đến hỏi tìm người thân hy sinh.

         Hai mươi sáu năm làm nhân viên quản trang là hai mươi sáu năm chị Trần Thị Nguyệt đã âm thầm lặng lẽ cống hiến một phần công sức của mình vì nghĩa cử "uống nước nhớ nguồn" "ăn quả nhớ người trồng cây"  mà người Việt Nam ta từ ngàn đời qua mãi mãi nưng niu và quý trọng. Chị thật xứng đáng với tên gọi chị Nguyệt "quản trang" mà nhân dân đã trìu mến gọi chị.

                                                                                                                                          N.N.C
 
 

Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20.10 kính tặng
chị TRẦN THỊ NGUYỆT lẵng hoa tươi thắm nhất!
 

Lẵng hoa của cô jasmin (đang ở nước ngoài) gửi tặng
chị TRẦN THỊ NGUYỆT nhân ngày 20.10 năm nay!

More...

TÀ ÁO DÀI VIỆT NAM VÀ NHỮNG BỨC ẢNH

By NGUYỄN NGỌC CHIẾN

NGÀY PHỤ NỮ VIỆT NAM 20.10

 

 

 

         Nhân kỷ niệm 79 năm (20.10.1930 - 20.10.2009)   thành lập Hội liên hiệp Phụ nữ Việt Nam xin được gửi tới các mẹ các chị các em gái lời chúc mừng tốt đẹp nhất!

         Xin được gửi đến các chị các bạn và các em - những chủ nhân vnweblogs những lẵng hoa tươi thắm và những tình cảm thân thương. Chúc các chị các bạn và các em mãi mãi trẻ trung xinh đẹp vui khỏe hạnh phúc thành đạt trên mọi lĩnh vực học tập công tác; xứng đáng là con cháu của Bà Trưng Bà Triệu là người phụ nữ Việt Nam trong thời đại mới "GIỎI VIỆC NƯỚC ĐẢM VIỆC NHÀ" "ANH HÙNG - BẤT KHUẤT - TRUNG HẬU - ĐẢM ĐANG"...
         Xin gửi đến các mẹ các chị các bạn các em gái bài viết và những tấm ảnh về tà áo dài mềm mại tha thướt...của người phụ nữ Việt Nam.

         Mong rằng trong ngày vui này với tà áo dài mềm mại tha thướt ấy các chị các bạn và các em - những nữ chủ nhân vnweblogs - sẽ xinh đẹp hơn duyên dáng hơn đáng yêu hơn...

                                                                               Tối ngày 17 tháng 10 năm 2009

                                                                                     NGUYỄN NGỌC CHIẾN

 

 

 

TÀ ÁO DÀI VIỆT NAM


ĐỖ HUY

Giáo sư - Tiến sỹ Mỹ học

         
        
         Các nhà sử học đã viết khá nhiều về cội nguồn và sự biến đổi của chiếc áo dài Việt Nam qua nhiều thời đại. Các nhà dân tộc học đã có những nghiên cứu công phu về chiếc áo dài của người Tầy người Nùng người Thái người Kinh... Nhiều nhà xã hội học đã nghiên cứu chiếc áo dài Việt Nam gắn với giới tính tầng lớp và thế hệ trong xã hội.
         Đặc biệt là về phương diện văn hóa rất nhiều luận án luận văn và các công trình nghiên cứu về các kiểu áo dài trong ngày lễ ngày hỏi ngày cưới; trong cả tang ma quan tế và tu hành cùng nhiều quan hệ văn hóa khác. Ở đây tôi chỉ nêu lên vài cảm nhận cá nhân về phương diện thẩm mỹ của chiếc áo dài phụ nữ Việt Nam.
         Các cụ từ xưa đã nói: "Hoa mỗi người mỗi thích lịch mỗi người mỗi vẻ". Đã là ý thích của cá nhân thì nó chỉ là số ít và là dễ tham vấn thôi.
 

 
         Trước hết tôi thấy chiếc áo dài của người Việt dù là áo nam hay áo nữ đều mang rõ hồn Việt. Văn hóa áo dài Việt Nam đã trải qua nhiều tiếp biến giao lưu và có đời sống lịch sử qua nhiều triều đại. Mỗi triều đại chiếc áo dài phản ánh một sự phát triển mới của cảm quan thẩm mỹ của một đất nước đa dân tộc. Mỗi dân tộc người trên đất Việt có thể sáng tạo mãi trên chiếc áo dài của mình mà không hề lẫn lộn với các tộc người khác. Sự sáng tạo thể hiện không chỉ ở các kiểu cách các màu sắc mà còn ở các tiết họa kết cấu trang trí trên áo dài. Mỗi bước tiến của văn hóa văn minh chiếc áo dài của mỗi tộc người càng gắn liền với bản sắc dân tộc - hiện đại hơn
         Chiếc áo dài là thể hiện sự thống nhất giữa cái đúng cái tốt và cái đẹp trong văn hóa Việt Nam. Chiếc áo dài Việt đã từng được trần bông để mặc trong lúc hàn giá đã từng được may bằng lụa mỏng để mặc trong những ngày nóng nực. Mùa Xuân mùa Thu chiếc áo dài Việt có thể dược may bằng những chất liệu phù hợp với thời tiết. Chiếc áo dài Việt đã được sáng tạo cho những ngày đại lễ cho những cuộc vui tưng bừng và cả cho những ngày buồn thảm. Cái đúng đã theo vạt áo dài mà kiến tạo các giá trị văn hóa Việt Nam.
 

 
         Cha ông ta xưa có câu "Y phục xứng kỳ đức". Áo dài Việt biểu cảm cho cái tốt trong văn hóa Việt Nam không chỉ ở chất liệu may áo mà cả ở cách thức may mặc. Chuẩn mực của cái tốt được xác định bởi các quan hệ đạo đức của cộng đồng. Chúng ta không thể mặc một chiếc áo dài quá hở hang khi nghênh lễ hay trong tang ma. Sẽ là không tốt nếu những ngày vui ngày cưới ngày hội mà mặc chiếc áo dài rách rưới.
         Nhìn cách mặc áo dài người ta đoán định được chủ nhân của nó cổ vũ cho chuẩn mực đạo đức nào và đã phản ánh các quan niệm đạo đức nào. Sự kín đáo sự đoan trang sự đức hạnh được bộc lộ ra trong cách may mặc áo dài của phụ nữ. Áo dài của phụ nữ Việt từ xưa tới nay mang trong nó cả dư luận xã hội và có thể điều tiết dư luận ấy.
 

 
         Ở Việt Nam từ ngàn đời xưa cho đến hôm nay cái đẹp thường gắn với cái tốt. Chiếc áo dài đẹp là trước hết phải là chiếc áo dài thể hiện được cái tốt. Dư luận xã hội thông qua cách may mặc mà cổ vũ cho cái đẹp. Những người nết na bao giờ cũng chú ý tới cái tốt làm nền cho cái đẹp. Chỉ có trên cơ sở cái tốt mà dư luận xã hội mới ngợi ca cái đẹp.
         Cái đẹp của tà áo dài gắn với cái tốt nghĩa là gắn với sự đồng tình của dư luận xã hội. Sự hài lòng hay không hài lòng trong dư luận xã hội là tình cảm đạo đức còn tình cảm đối với cái đẹp là sự thích thú sự khoan khoái. Thông thường dư luận xã hội gắn liền sự hài lòng với sự thưởng ngoạn nghĩa là gắn tình cảm đạo đức với tình cảm thẩm mỹ trong việc đánh giá cái đẹp.
         Về phương diện thẩm mỹ sự may mặc áo dài không thể tách rời thước đo ấy của xã hội. May mặc áo dài là về phương diện thẩm mỹ tuy là ý thích cá nhân nhưng cá nhân ấy không thể tách ra khỏi các hệ giá trị cơ bản của xã hội. Mọi sự sáng tạo áo dài may mặc áo dài về phương diện thẩm mỹ phải gắn với sự phát triển hài hòa chung của xã hội. Người ta thấy trong thời chiến tranh khi lao động trong xưởng máy trên đồng ruộng hay cuộc vật lộn sống còn với tự nhiên nếu sáng tạo hay may mặc chiếc áo dài tân kỳ sang trọng là không phù hợp. Ngược lại trong các ngày đại lễ trong những ngày vui lớn những ngày buồn đau... không mặc chiếc áo dài phù hợp thì dư luận chê trách.
 
 
         Cái đẹp của chiếc áo dài Việt Nam có một đời sống thẩm mỹ vô cùng phong phú. Trước hết nó biểu hiện được cái cao thượng khi nó xuất hiện trong những khung cảnh nghiêm trang và hoành tráng. Nó có thể hiện được cái bi khi xuất hiện ở những nơi đau thương. Nó có thể biểu hiện được cái hài khi tự làm xấu hình ảnh của nó.
         Đời sống thẩm mỹ phong phú của chiếc áo dài Việt biểu hiện tập trung ở sự thể hiện khác nhau của cái đẹp. Áo dài có thể biểu hiện trong cái đẹp kiêu sa lộng lẫy choáng ngợp lại cũng có thể biểu hiện trong cái đẹp dịu dàng đoan trang thùy mị trong cái đẹp giản dị thường nhật. Áo dài Việt có thể đẹp khi mang lại sự ấm áp trong mùa Đông mát mẻ trong mùa hè dịu dàng trong mùa Xuân kiều diễm trong mùa Thu. Những gam màu những kiểu dáng vô tận được thể hiện thông qua chiếc áo dài Việt không chỉ tạo nguồn cảm xúc thẩm mỹ bất tận cho các nhà sáng tạo mà còn làm rung động hàng triệu trái tim về sự xuất hiện của nó trong những tình huống nhất định của cuộc sống.
         Do tính đa dạng kỳ diệu trong đời sống thẩm mỹ của xã hội chiếc áo dài có thể là hình ảnh tạo dựng về cái đẹp của người phụ nữ khi sử dụng nó. Khoác chiếc áo dài lên mình bước ra đường phố đến nơi công sở người phụ nữ đã tự cảm thấy mình đẹp hơn và đối diện cũng như hòa chung vào với cái đẹp khác của xã hội. Người phụ nữ mặc chiếc áo dài để nâng cao giá trị của mình và hy vọng được mọi người cổ vũ cho giá trị ấy. Những người yêu nhau nhớ mãi màu áo dài của người con gái khi hò hẹn lần đầu.
 

 
         Hình ảnh người phụ nữ có thể được ghi nhớ được cộng đồng tôn trọng được in dấu vào những sự kiện quan trọng khi mặc chiếc áo dài hợp lý. Không ít các phụ nữ họat động chính trị ở nước ta đã mặc chiếc áo dài truyền thống trong những cuộc đàm thoại quan trọng. Nhiều chiếc áo dài đã trở thành biểu tượng của những nhóm nhỏ xã hội được sống trong những dòng mỹ cảm của xã hội.
         Chiếc áo dài màu tím Huế chiếc áo dài lụa tơ tằm màu mỡ gà chiếc áo dài màu thiên thanh đã từng làm nguồn cảm hứng đầy tự hào của những nữ sinh trường Đồng Khánh trường Tây Sơn trường Nguyễn Trãi. Có những chiếc áo dài đã làm tăng thêm vẻ đẹp của người phụ nữ tô đậm sự hiện diện của họ trong đời sống thẩm mỹ. Những sự thể nghiệm về sành điệu có thử nghiệm thành công được dư luận xã hội tán thưởng có những thử nghiệm đã thất bại hoàn toàn. Những cái "mới" quá kệch cỡm những chiếc áo dài "sáng tạo" quá lố lăng không những không gây được ấn tượng về văn hóa văn minh mà nhiều khi còn bị xã hội cho là thiếu thẩm mỹ.
 

 
         Chiếc áo dài Việt đến hôm nay không phải là sáng tạo của một cá nhân nào mặc dù có những nhà tạo mẫu đã thay đổi rất nhiều kiểu dáng truyền thống. Áo dài Việt là sức sống Việt Nam là văn hóa Việt Nam. Áo dài Việt đã sống với khát vọng giải phóng của Thị Màu những buồn đau của Thị Kính là xiêm y của các tích chèo là y phục của các tích tuồng là tình cảm của các liền anh liền chị trong quan họ là trang phục giao tiếp của những cô gái trồng hoa Ngọc Hà là nghĩ về của triều đình là niềm tự hào của những nhà quyền quý...
         Áo dài Việt đã xuất hiện mọi nơi trong nền văn hóa từ truyền thống đến hiện đại và ăn sâu vào cảm thụ thẩm mỹ của người Việt. Nó tạo nên niềm tự hào của các người đẹp khi thi hoa hậu trở thành biểu tượng của Việt Nam trên các chuyến bay của tiếp viên hàng không.
         Tuy nhiên trong nhịp sống nhanh ngày hôm nay chiếc áo dài không được sử dụng thường xuyên như xong nhịp sống chậm rãi đến công trường vào xưởng máy như là chiếc xe tốc độ cao người ta có nhu cầu mới về y phục. Hầu như chiếc áo dài của phụ nữ hiện nay là dùng cho ngày lễ ngày Tết ngày vui và các dịp giao tiếp quan trọng.
 

 
         Thanh niên nam nữ ngày nay tiếp xúc nhiều với các giá trị mới của các nền văn hóa thế giới và có những quan niệm rất mới về vẻ đẹp y phục. Các thế hệ trung niên và người cao tuổi tuy vẫn yêu thích vẻ đẹp của chiếc áo dài truyền thống nhưng vẫn chưa quen được với sự sáng tạo của nhiều nhà tạo mẫu quá sáng tạo.
         Hiện nay trong xu thế hội nhập để cho chiếc áo dài đi vào trong cơ cấu ngành công nghiệp may mặc xem ra không hề dễ dàng. Chiếc áo dài cơ bản gắn với thủ công nghiệp bởi nó liên quan mật thiết đến số đo đến vòng eo đến trang trí các họa tiết và đến người tiêu dùng. Cần có thương hiệu áo dài Việt Nam để kích thích được tiêu dùng thì công nghệ may đo mới phát triển được.
         Công nghiệp hóa hiện đại hóa toàn cầu hóa đang đặt ra rất nhiều vấn đề để duy trì và phát triển chiếc áo dài Việt Nam. Các nhà tạo mẫu chỉ có thể thuyết phục được người tiêu dùng khi các sản phẩm của họ đáp ứng được nhu cầu thẩm mỹ của công chúng đặc biêt là thế hệ trẻ hiện nay.
 

 
         Thời đại mới văn hóa thẩm mỹ mới cần xác lập được văn hóa áo dài mới. Thể chất sinh học của các cô gái Việt Nam đang biến đổi các số đo áo dài cũng đang thay đổi nhu cầu về thẩm mỹ áo dài lại càng biến đổi mạnh mẽ. Chỉ có những sản phẩm áo dài kết hợp được trong nó cái đúng cái tất yếu và cái đẹp của cuộc sống mới có thể thuyết phục được người tiêu dùng rất khó tính hiện nay. Nền kinh tế càng phát triển giao lưu văn hóa càng mở rộng các giá trị thẩm mỹ càng được tôn vinh. Các nhà tạo mẫu đang thổi thêm sức sống mới vào chiếc áo dài Việt trong quá trình chúng ta xây dựng nền văn hóa Việt Nam tiên tiến đậm đà bản sắc dân tộc trong thế kỷ 21 này.

Đ.H

 

More...