THƠ GIÓ PHƯƠNG NAM và THU PHONG - NNC

By NGUYỄN NGỌC CHIẾN

 

          Hai bài thơ dưới đây là cảm xúc về mùa thu Hà Nội của Gió Phương Nam và Thu Phong khi đọc bài thơ "HÀ NỘI BÂY GIỜ CÓ ĐẸP KHÔNG EM?" của tôi. Cả hai nữ tác giả đều làm thơ thật nhanh và ở mỗi bài đều có những câu thơ khổ thơ mà tôi thích. Đặc biệt khi sáng tác dù là họa thơ nối thơ...nhưng ở cả hai bài Gió Phương Nam và Thu Phong đã tạo được cho mình những cảm xúc riêng. Thơ của Gió Phương Nam sâu và khỏe khoắn. Thơ của Thu Phong đằm thắm dịu dàng. Chúng thực sự là những bài thơ độc lập của hai tác giả về mùa thu Hà Nội. Tôi đã định cho cả hai bài thơ vào bên dưới bài thơ của tôi như một số người vẫn thường làm. Nhưng tôi đã không thể khi thấy cần phải giới thiệu trang trọng như thế này. Âu đó cũng là tình cảm của tôi đối với hai bài thơ này...(NNC)


VỀ NGHE ANH!

GIÓ PHƯƠNG NAM


Về nghe anh!
Hà Nội đương thu đẹp biết nhường nào
Tay trong tay ta cùng nhau dạo phố
Thăng Long thành rêu phong kính cổ
Tự hào thay nay bước vào nghìn năm.

Mình cùng nhau ngắm lặng Hồ Gươm
Nơi một thuở vua Lê - Hoàn Kiếm
Mặt nước lung linh mây trời xanh thẳm
Máu đỏ hồn thiên in sắc lộc vừng.

Về nghe anh!
Có phải đôi ta là bóng sâm cầm
Chao đôi cánh thành bức tranh vĩnh cửu
Buổi sáng tinh sương bên bờ liễu rũ
Chẳng ở đâu đẹp tựa Hồ Tây!

Mùa của đất trời hội tụ về đây
Tháng mười rền vang non sông vẫy gọi
Rạng rỡ hùng anh cờ hồng sáng chói
Hỡi những cánh chim đất Việt quay về!
G.PH.N



HÀ NỘI MÙA NÀY

THU PHONG

Hà nội mùa này đẹp lắm anh ơi
Trời thì trong nắng thì vàng như mật
Những cánh lá trên cành cao vẫn vậy
Cứ dịu dàng đùa với gió heo may.

Hương cốm đầu mùa còn chưa kịp bay
Cơn bão xa nên lúa làm đòng muộn
Sen Hồ Tây năm nay đang bịn rịn
Chưa chịu tàn chờ mẻ cốm đầu tiên.

Cúc Ngọc Hà chưa chịu khoe mầu lên
Những nụ vàng e ấp sau đám lá
Hình như vẫn mải vương dáng hạ
Níu nồng nàn ẩn hiện lại mùa xưa.

Cội sấu già quả chín vàng đung đưa
Vị chua chua chuyển sang hơi ngọt ngọt
Có điều chi trong giao mùa thảng thốt
Để ngày thu xao xác gọi hồn thu.

Anh về thăm Hà Nội chiều sương mù
Giữa hư ảo của ngàn xưa cổ kính
Vẫn khắc khoải nhẩm theo từng tờ lịch
Ngày chia xa... lòng nhắc nhớ ngàn năm...
TH.PH

More...

CAO HẠNH - NNC

By NGUYỄN NGỌC CHIẾN

 

CAO HẠNH

           Cao Hạnh là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam hội viên Hội Nghệ sỹ Sân khấu Việt Nam hội viên Hội Văn nghệ Dân gian Việt Nam Phó Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Quảng Trị và là Tổng Biên tập Tạp chí Cửa Việt gần mười lăm năm nay.

         Cao Hạnh yêu văn chương và đến với văn chương ngay từ khi đang là học sinh. Rồi sau này khi đã là một cán bộ văn hóa huyện về cơ sở công tác anh đã có những sáng tác đầu tay bằng những vở kịch bài thơ...do chính anh dàn dựng diễn xuất phục vụ công chúng khán giả là đồng bào vùng giới tuyến Vĩnh Linh trong những năm đầu sơ tán trở về xây dựng hàn gắn vết thương chiến tranh.
         
Khởi nghiệp để rồi gắn bó với văn chương mấy chục năm qua bằng những vở kịch bài thơ nhưng thành công lớn nhất ở nhà văn mộc mạc chân quê luôn đau đáu một nỗi niềm về quê hương nguồn cội này lại là thể loại truyện ngắn - một thể loại văn học được xem là không phải ai suốt một đời đa mang gắn bó cũng đều thành công.

 

Nhà văn Cao Hạnh         

          Cao Hạnh đến với truyện ngắn để rồi có ngay tập truyện ngắn đầu tay "Bồ Câu Xám" do Nhà xuất bản Thanh niên ấn hành ra mắt bạn đọc khi mà tuổi đời của anh vẫn còn rất trẻ. Cũng trong thời gian này một vở kịch ngắn của anh đã đoạt giải nhất về đề tài lực lượng vũ trang và chiến trang cách mạng.
         
Cao Hạnh viết chậm chắc có vẻ như anh không quan tâm đến số lượng mà cái anh hướng tới chính là chất lượng chính là cái còn lại trong lòng bạn đọc qua mỗi sáng tác của mình. "Huyền Thoại Tình Yêu" - Nhà xuất bản Hội Nhà văn năm 1999 là một tập truyện ngắn hay của anh. Trong tập này một số truyện như "Chiếc khăn che mặt" "Bài ca điệu lý"...đã được chọn in trong các tập truyện ngắn hay.
         
Mới đây anh lại cho ra mắt bạn đọc tập truyện ngắn "Vú Cát". Ngay từ khi mới ra đời "Vú Cát" đã đón nhận sự sẻ chia đồng cảm hết sức nồng hậu của giới văn học và bạn bè yêu văn chương. Đã có hàng chục bài viết của các nhà phê bình các nhà văn bạn đọc...đăng tải trên các báo các tạp chí văn nghệ trong cả nước nói về tập truyện ngắn này. Và một chút nữa thôi "Vú Cát" đã được vinh danh trong giải thưởng hàng năm của Hội Nhà văn Việt Nam.
         
Bẵng đi một thời gian ít thấy Cao Hạnh viết truyện ngắn mà thay vào đó là kịch là thơ nhất là thơ. Hình như anh muốn quay trở lại cái thể loại ban đầu anh yêu thích để thử sức mình. Một vài năm trở lại đây thơ Cao Hạnh liên tục xuất hiện trên các báo và tạp chí văn nghệ từ tờ báo...to nhất là Tạp chí Thơ của Hội Nhà văn Việt Nam đến những tạp chí văn nghệ các tỉnh thành. Và chỉ mới đây thôi anh đã cho xuất bản tập thơ "Giấc Mơ Màu Cỏ" của mình tập hợp hơn bốn mươi bài thơ trong tổng số hàng trăm bài mà anh đã sáng tác trong thời gian qua.

          Thơ Cao Hạnh chịu ảnh hưởng sâu sắc của thể loại truyện ngắn mà anh là người từng trải. Đó là ở mỗi bài thơ của anh trong cái cảm xúc mênh mông vời vợi nặng nghĩa nặng tình...với quê hương cha mẹ người thân bạn bè những kỷ niệm trong cuộc đời...bao giờ cũng lấp lánh hình bóng ai đó trong thơ anh. Một người cha với dư âm tiếng đàn bầu thánh thót; một người mẹ với điệu hò ru con ngọt ngào thắm thiết; một người chị đi lấy chồng xa; một cô gái và người yêu trên thảo nguyên mênh mông; một chân dung nhà thơ giữa làng mạc ruộng đồng...Mỗi bài thơ của Cao Hạnh bao giờ cũng ngân rung tiếng nức nở của cõi lòng và chan chứa thấm đẫm tình yêu thương đồng loại mà anh muốn nhắn gửi. Thơ anh vì thế mà đằm thắm dịu dàng giàu cảm xúc dễ đọc dễ thuộc dễ đi vào lòng người. Và tôi cho rằng những bài thơ "có nhân vật" là những bài thơ thành công nhất của anh.
         
Viết về chân dung văn học Cao Hạnh không thể trong một bài viết nhỏ mang tính giới thiệu trên trang blog này mà nói hết được. Có lẽ tôi sẽ trở lại với nhà văn này trong một bài viết đầy đủ hơn. Còn bây giờ xin được gửi tới bạn đọc một số bài thơ của Cao Hạnh trong tập "Giấc Mơ Màu Cỏ" do Nhà xuất bản Thuận Hóa ấn hành vào đầu năm 2010 này. Cũng xin nói thêm những bài thơ tôi chọn dưới đây chưa hẳn là những bài thơ hay nhất của anh trong tập thơ này.
                                                                                                          Vĩnh Linh  ngày 03.03.2010
                                                                                                                 
Nguyễn Ngọc Chiến

 

 

THẢO NGUYÊN
thơCaoHạnh

Thảo nguyên ơi...thảo nguyên
Nơi anh đi cùng em
Giữa những chiều mênh mông hoa cỏ
Giữa những chiều biếc xanh ngọn gió
Màu hoa tím lặng trong chiều
Trên thảo nguyên đôi bướm trắng vờn nhau
Dệt giữa trời xanh hoa nắng
Anh nói bắt cho em bướm trắng
Em mỉm cười nũng nịu "bướm vàng thôi"

 

 

Hai chúng mình đuổi bướm em ơi
Trong phút chốc bướm bay đi đâu mất
Chỉ còn lại giữa hương hoa cỏ mật
Đôi chúng mình ngây ngất ngắm trời xanh
Em hái nhành cỏ biếc trao anh
Anh đặt bông mua vào môi em gái
Em tinh nghịch cắn bông hoa thế mãi
Để anh lỡ làng
              
cháy bỏng
                        
nụ hôn em...
Thảo nguyên...thảo nguyên
Anh không ngờ từ đó xa em
Xa mãi mãi khi đầu xanh đã bạc
Nhớ một nụ hôn chưa bao giờ trao được
Nên cuộc đời thảm cỏ cứ xanh non.
C.H

 

NGÀY CHỊ ĐI LẤY CHỒNG
thơCaoHạnh

Ngày chịu đi lấy chồng
Tóc em còn để chỏm
Giờ đưa dâu
Em mãi bắt cào cào
Sực nhớ lại
Em chạy ùa ra bến sông
Lúc ấy con thuyền đã rời bến ngược dòng
Chị ngoảnh lại nhìn em lệ tràn mi mắt
Em bâng khuâng hồn níu bóng con thuyền
Sỏng tay
            
rơi
                c
on cào cào bay lên
Đôi cánh tím vẽ hoàng hôn lên nắng vàng hun hút.

 



Ngày ấy chị đi để lại
Chiếc áo tơ tằm có hàng cúc bóp
Và cuốn sổ bìa da ghi bài hát
Nét chữ hiền màu mực tím rưng rưng
Lũ chúng em dành nhau chiếc áo tơ tằm
Để hít hà hơi chị
Những đứa em chưa hề biết chữ
Mà ngày nào cũng lật sổ từng trang...

Rồi một ngày con quạ bay ngang
Để lại tiếng kêu lạnh núi
Cả nhà nhìn nhau không nói
Ba ngày sau tin chị mất bay về
Cả nhà đang ăn cơm bỏ đũa chạy ra sông
Mẹ đau đớn lăn mình trên vạt cỏ
Dòng sông đưa chị về bến cũ
Nơi ngày xưa chị đi lấy chồng
Tiếng em khóc gào hằn lên mặt sông
Bãi cỏ cào cào tung lên ngàn cánh tím
Như hoàng hôn vỡ thành từng mảnh
Bay mù trời xoáy lốc vào đêm.

Chị ơi...từ ấy đã bốn mươi năm
Mái tóc em bây giờ điểm bạc
Thời gian cứa lên làn xanh từng nhát
Bao đau thương chôn chặt trong lòng
Kỷ niệm ngày chị đi lấy chồng.
C.H  

              

More...

CHIỀU QUA PHỐ - THƠ NGUYỄN THU HÀ

By NGUYỄN NGỌC CHIẾN

 

 

 

ChiềuQuaPhố

 

thơnguyễnthuhà


Qua phố chiều nay loang gầy nỗi nhớ
hun hút cuối đường hoàng hôn bịn rịn
tím sắc buồn vương mắc rối tóc em
ngơ ngác dưới chiều ngây ngô hỏi
Phố buồn ơi có nhớ dấu chân anh?

 

 

Chiều nay lạnh em qua đây với phố
sương đã về đang dập dìu trong lá
xiết chặt cô đơn ủ miền xa vắng
ôm thương nhớ gửi vào dòng thơ nhắn
nơi ấy xa em anh có thấy nao lòng?

Qua phố chiều mưa em thấy nhớ
những buổi dừng chân trú bên hiên
anh gói em bằng vòng tay rộng ấm
sợ mưa trêu bằng nước mắt dư thừa
sợ gió đùa bằng cái nhìn lả lớn.

 

 

Qua phố chiều nay không có anh
làm sao em tránh được gió nhìn
làm sao em tránh được mưa rơi
vòng tay âu yếm đã buông lơi
em nhớ anh nhiều anh biết không?

N.TH.H

 

More...

CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2010 - XA ANH - THƠ NGUYỄN THU HÀ

By NGUYỄN NGỌC CHIẾN

 CHÚCMỪNGNĂMMỚI
               2010

               

          Nhân dịp đón chào năm mới 2010 và sắp sửa mừng Xuân Canh Dần vui Tết cổ truyền tôi xin gửi tới các chị các anh các bạn và các em - những chủ nhân trên vnweblogs - lời chào trân trọng và những tình cảm thân thương quý mến nhất. Chúc các chị các anh các bạn và các em luôn luôn mạnh khỏe ai ai cũng thành đạt hơn nữa trong mọi lĩnh vực của cuộc sống và công việc! Chúc cho sân chơi của chúng ta ngày càng trí tuệ bổ ích hấp dẫn ngày càng thân thiết trên tinh thần giao lưu dựng xây chân thành và cởi mở!
          Năm mới chúng ta cùng chúc cho đất nước Việt Nam thân yêu của chúng ta ngày càng đổi mới và giàu mạnh không ngừng phát triển và vươn lên!
                                                                                                   Quảng Trị 01.01.2010
                                                                                                      Nguyễn Ngọc Chiến

XA ANH
thơnguyễnthuhà

 

Đã mấy mùa trăng khuyết lại đầy
đã mấy độ heo may về trả gió
đã bao lần lỗi hẹn với thu xưa
anh và em vẫn hai đầu nỗi nhớ!

Đông lại về nhắc em mùa lạnh tới
nhắn lại cho em lời thương anh gửi
khẽ thì thầm trong hơi thở của đông
lạnh lắm không em? Nơi ấy xa anh...

 

 

Đêm dài quá em quay mình trăn trở
gối giấc mơ hoang vào miền ảo vọng
chập chờn ẩn hiện mắt môi anh
đôi mắt năm xưa nhấn chìm hồn em đó
bờ môi này thổn thức trái tim em.

Em vẫn đi về trên con đường xưa cũ
vẫn một mình lặng lẽ với em thôi
vẫn hy vọng phía chân trời nơi xa ấy
anh vẫn đợi em như bao mùa thu trước.

 

 

Đừng khất thực với mùa khi thu tới
đừng hời hợt với lá vàng anh nhé
đừng gửi cho ai những tin nhắn em quen
đừng chat qua đêm với người con gái khác...

Đợi em về hong nỗi nhớ cùng anh!

N.TH.H

 

More...

TRANG VĂN BÈ BẠN - THƠ LA TRUNG

By NGUYỄN NGỌC CHIẾN

65 NĂM QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM
            
(22.12.1944 - 22.12.2009)



         
          Nhà thơ La Trung hiện là hội viên Hội Văn học - Nghệ thuật tỉnh Quảng Nam. Trước năm 1975 anh từng là chiến sỹ biệt động nội thành và tham gia phong trào văn hóa văn nghệ cơ sở phục vụ đồng bào cán bộ chiến sỹ ta ngay tại mặt trận.  Anh yêu thơ và sáng tác thơ ngay từ những ngày ấy. Tôi đã đọc thơ anh với những bài thơ đầy cảm xúc trăn trở chiêm nghiệm về nhân tình thế thái về đất nước quê hương...Bên cạnh đó anh vẫn có những bài thơ rất tình cảm và xúc động khi viết về đồng đội bạn bè...những người đã một thời cùng anh chiến đấu hy sinh trong những năm tháng chiến tranh vô cùng gian khổ ác liệt trước đây.
         
Nhân ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam năm nay anh có gửi tôi hai bài thơ cùng mấy dòng tâm sự: "Hàng năm cứ đến ngày 22 tháng 12 là cảm xúc trong tôi lại dâng trào khi nhớ về những tháng năm ấy nhớ về những đồng đội đã hy sinh thương tật cùng những người còn sống đang lận đận với áo cơm hôm nay...". Quý mến một tấm lòng luôn đau đáu về đồng chí đồng đội thân yêu của mình tôi xin giới thiệu hai bài thơ này của nhà thơ La Trung. Kính chúc anh mạnh khỏe tiếp tục sáng tác để có thêm những tác phẩm thơ mới dâng tặng cho đời...
                                                                                                           NGUYỄN NGỌC CHIẾN




GIỌT NGHĨA TÌNH

thơLaTrung

Tặng hương hồn Liệt sỹ Trần Thị Chiến -
Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân
và Thương binh Lê Văn Nuôi!


Nạng gỗ gõ ngập ngừng
Dạo quanh bờ dĩ vãng
Môi cười thơm đời cạn
Vướng màu xưa khói bom.

Thương ai mũ tai bèo
Xuân đời xanh lên mắt
Chân đêm nhàu đất giặc
Bóng tựa vầng trăng treo.

Vào trận dưới trời sao
Mùa xuân trải bên cầu
Pháo gầm rung kẽ tóc
Đồn thù tan nát bay!



Em đi vào giấc ngủ
Sợi buồn thật lá lay
Chân ngày xuân nở vội
Để lại đời hương say!

Quê mẹ trắng sương chiều
Sầu đông buồn nhỏ giọt
Đường làng im hiu hắt
Tưởng niệm người con yêu.

Chân đời sương thấm lạnh
Chạnh nhớ thời đao binh
Ngẩn ngơ nhìn khoảng vắng
Long lanh giọt nghĩa tình!

L.TR



VỖ GIẤC ANH HÙNG
thơLaTrung

Kính tặng các Anh hùng - Liệt sỹ
đã anh dũng hy sinh vì độc lập - tự do của Tổ quốc!

Thắp nén hương...
Tôi vái giữa rừng bia mộ
Nghe đại ngàn vọng lại nỗi riêng chung
Gió mơn man vỗ giấc anh hùng
Hương khói tỏa thơm bờ quá khứ.

Là người trong cuộc
Tôi say tình đồng chí
Đứng lặng bên hàng bia liệt sĩ
Lòng thẩn thờ thấy chữ vô danh!

Ngần ấy năm anh nằm lại ven rừng
Đời trăn trở
Người cùng thời đôi khi ngủ mớ
Giật mình
Nhớ buổi vong thân...



Vầng trăng xưa vẫn lấp lánh thượng nguồn
Đi
Về
Lặng lẽ
Mở lòng che cả bóng đêm!

Nắng chiều rơi
Vỡ tràn lên mộ sứ
Từng ánh sao lung linh huyền ảo
Bia đá trần nhắn gởi điều chi?!

Tôi khấn thầm với quê hương
Và hồn thiêng sông núi
Còn đó những đồng đội
Lao đao...
Tạm trú giữa quê mình!

L.TR


More...

GỬI VỀ ANH - THƠ NGUYỄN THU HÀ

By NGUYỄN NGỌC CHIẾN

 

GỬI VỀ ANH

thơNguyễnThuHà



 

Gửi về anh dịu ngọt giấc mơ em

mượn trăng chở  tấc gang dày nỗi nhớ

mượn lời thơ gói trăn trở buộc vào thành mây lờ lững

chậm chạp trôi ngược phương trời em ngóng.




Gửi về anh cơn mưa chiều bong bóng


mưa buồn nhỏ lệ tiễn chân ai?


mưa khắc khoải rơi hoài rơi mãi


mưa thương em mưa nhớ anh!


Gửi về anh con đường mòn chưa đi hết


vết trượt dài tới cửa ngõ hoàng hôn


                                              tím sẫm ngày...


góc khuyết cuối đường bện dấu chân di


                                                    đi đâu về đâu?




Dẫu bờ chẳng rộng bến không xa


bàn chân nhỏ bước hoài sao chẳng đến


bàn tay gầy vẫy mãi chẳng hồi âm


thời gian ơi! Thầm lặng đến bao giờ?


Gửi về anh tháng ngày năm ấy


nụ hôn còn nợ mãi chưa trao


vẫn vẹn nguyên dưới vành môi khô đắng


giấu nghẹn ngào mình em nơi xa vắng.

N.T.H

More...

TRANG VĂN BÈ BẠN - THƠ PHẠM HẢI YẾN

By NGUYỄN NGỌC CHIẾN

PHẠM HẢI YẾN


Phạm Hải Yến trong trang phục áo dài

          Phạm Hải Yến là một cán bộ văn hóa đang công tác ở tỉnh Đồng Nai. Rất yêu thơ nên say sưa với việc làm thơ. Vui làm thơ. Buồn làm thơ. Đi công tác ra Hà Nội cũng có thơ về Thủ đô. Ra đường gặp một bông hoa đẹp cũng làm thơ. Và cho đến nay Yến đã làm được hàng trăm bài thơ. Yến thường nói rằng em là người yêu thơ nên luôn tìm cảm xúc để...học làm thơ. Học các chị các anh để làm thơ. Và đã có lần Yến làm bài thơ "Em tập làm thơ" trong đó có những câu như thế này:
          Em đây cao hứng tập làm thơ
          Ngơ ngẫn ngẫn ngơ chẳng biết gì
          Đôi dòng tâm sự tuôn ra hết
          Chẳng biết dở hay có ai cười.
          Ngày lại ngày qua em tập miết
          Viết hoài viết mãi cũng thành thơ
          Thế rồi thơ thẩn đâm ra thích
          Thích đọc thích viết thích ngâm thơ...
          Lời thơ tâm sự nhỏ nhẹ khiêm nhường ấy cũng như thơ Yến vậy mộc mạc dung dị thỏ thẻ tâm tình...Đọc những bài thơ của Yến tôi thấy âm thanh phát ra từ những câu thơ bài thơ của Yến có cái gì đó như tiếng hót trong trẻo non nớt và rất dễ thương của chú chim đang độ ra ràng vào một buổi sớm mai khi bình minh vừa hé rạng và như chỉ đợi đủ lông đủ cánh là chú chim ấy sẽ vỗ cánh bay vút lên không trung để cất tiếng hót bay bổng và vang xa hơn.
         
Tôi rất vui khi được giới thiệu chùm thơ này của Phạm Hải Yến. Chúc Yến vui khỏe công tác tốt và làm nhiều thơ hay hơn nữa. Và trong thâm tâm tôi vẫn hằng tin thơ Yến sẽ hay hơn nữa!
                                                                                                                   Nguyễn Ngọc Chiến



ĐỪNG NHÉ

thơPhạmHảiYến


Anh có biết em vẫn thầm ao ước
Gom nắng vàng rải khắp lối anh qua
Nhặt chiếc lá thả dòng nước cuốn xa
Thả nỗi buồn
trôi vào trong quá khứ.

Dẫu bao lần trong em luôn do dự
Nhớ thương rồi
Nỡ đành lòng quên sao
Và trong em đã có lúc ước ao
Mang trăng sáng về trong thơ anh đó.

Những đêm tối trăng nào đâu có tỏ
Lại vô tình
Thơ bạc phếch
buồn vương.

Cũng bởi thương
Nên mãi muốn chung đường
Luôn đau đáu một niềm tin...chờ đợi
Mong thu về...đừng nhé...vội vàng đông.

PH.H.Y




THẢ

thơPhạmHảiYến


Thả trôi một chiếc lá vàng
Làm thuyền trên sóng nhẹ nhàng lướt đi
Thả môi lướt nhẹ bờ mi
Nàng thu e ấp mím chi thẹn thùng.

Thả hồn về chốn mông lung
Tìm bao kỷ niệm vui cùng nàng thơ
Thả thêm một chút tình thơ
Cho ai lòng dạ ngẩn ngơ theo về.

Thả bay theo gió câu thề
Tìm về bến đỗ bờ đê quê mình
Thả cho những ngón tay xinh
Mềm mại khéo gấp thuyền tình chở trăng.

Thả thơ say với đêm rằm
Thả ngàn mây trắng dệt trăm mộng chờ
Thả mênh mông thả vô bờ
Thả vàng hoa cúc bâng quơ thả lòng.

PH.H.Y

         


          Và sau đây là bài thơ Yến làm để tặng tôi. Hôm ấy tôi bị đau răng không sao chịu nổi. Nghe tin Yến đã làm bài thơ này và bảo tôi đọc. Kỳ lạ thay đọc xong bài thơ của Yến tôi thấy hết...đau! Chả trách hồi xưa người ta bảo thơ cũng là vũ khí đánh giặc. Bây giờ tôi không sợ đau răng nữa vì nếu có đau lại tôi sẽ bảo Yến làm tặng cho bài thơ khác chắc cũng sẽ...khỏi!

THƠ TẶNG ANH

thơPhạmHảiYến

(Tặng anh NNC)
Thơ tặng anh em gõ rong đêm vắng
Bằng tấm lòng em gái nhỏ phương xa
Gởi đến anh đôi chút gọi là quà
Mong anh nhận cho vui lòng em nhé!

Nghĩ tới anh hồn thơ ngân khe khẽ
Phút đợi chờ anh có thấy nôn nao
Những câu thơ em chẳng biết nói sao
Cho anh hiểu những điều em muốn nói.

Em mong anh cơn đau mong chóng khỏi
Để yên lòng ngon giấc nhé đêm nay
Nghĩ về anh em lại thấy vui thay
Bởi cơ duyên em gặp anh trên nét.

Những sẻ chia qua commen rất thật
Nên đồng hành trên blog luôn có anh
Vần thơ tặng em viết rất chân thành
Rằng mến anh em yêu từng trang viết.

Mỗi khi sang em đọc truyện mải miết
Đọc xong rồi mới thấy thời gian trôi
Giờ khuya rồi em dừng lại đây thôi
Gởi mấy lời mong anh luôn vui khỏe!

PH.H.Y





Và đây là Phạm Hải Yến tại cơ quan làm việc

More...

HOA BẰNG LĂNG - THẤM ĐẪM MỘT HỒN THƠ - NNC

By NGUYỄN NGỌC CHIẾN

HOA BẰNG LĂNG
thấm đẫm một hồn thơ

NGUYỄN NGỌC CHIẾN

 

          

          Hoa Bằng Lăng yêu thơ và đến với thơ để rồi từ cảm xúc đến diễn đạt chị đã có một lối đi riêng một phong cách riêng đó là cảm xúc thiên về ấn tượng và diễn đạt thiên về khái quát. Thơ chị mềm mại đắm đuối giàu tự sự và rất nữ tính. Người đọc khi đọc thơ của Hoa Bằng Lăng sẽ dễ dàng đồng cảm và chia sẻ với chị những cảm xúc mà chị gửi gắm trong từng bài thơ.
         
Đọc thơ của Hoa Bằng Lăng tôi có thể chia cái cảm xúc của chị ra làm hai mảng. Một là thơ chị dành cho nguồn cội quê hương gia đình người thân. Và hai là thơ chị dành cho tình yêu.
         
Ở tập thơ "Thức đồi cỏ may" tập thơ do Nhà Xuất bản Văn nghệ thành phố Hồ Chí Minh ấn hành ra mắt bạn đọc vào cuối tháng mười vừa qua Hoa Bằng Lăng có rất nhiều bài thơ dành viết về quê hương. Chị có một cái nhìn khá sâu sắc tinh tế nhưng lại rất tình cảm khi thể hiện cảm xúc đó qua những bài thơ này. Có lẽ đây là đề tài đã được nói nhiều viết nhiều không chỉ trong thơ mà còn ở rất nhiều các loại hình nghệ thuật khác. Nhưng viết thế nào để không trùng lặp lại với những người trước đã viết mới là điều khó mới là điều khiến Hoa Bằng Lăng phải trăn trở. Có một bài thơ tôi rất tâm đắc ở trong tập này đó là bài "Mơ về nguồn cội". Bài thơ phần đầu được viết dưới hình thức thơ tự do. Có lẽ ở thể thơ này nhà thơ mới không bị ràng buộc bởi bất cứ một yếu tố nào khi diễn tả mạch cảm xúc mãnh liệt của mình. Bài thơ như cho người đọc được sống lại cái thuở ông cha tảo tần với mảnh vườn thửa ruộng bằng chiếc rìu đá dựng xây cơ đồ từ ngàn năm trước:
         
Mẹ ngậm răng đen nhưng nhức
         
Bàn chân Giao Chỉ tòe ngơ
         
Cắm cúi bờ sông bến bãi
         
Chỉ chăm gieo cấy gốc bờ...
         
Cha vác cày đi mở đất
         
Phù sa xanh ngút mắt sông Hồng
         
Tóc cài ngược lông chim bay phơ phất
         
Dâu bờ tím bãi ven sông...
         
(Mơ về nguồn cội)


         
          Tôi đặc biệt yêu thích hình ảnh bà mẹ có "bàn chân Giao Chỉ tòe ngơ" trong bài thơ. Đây là một phát hiện độc đáo của Hoa Bằng Lăng và nhờ hình ảnh này mà bài thơ được nâng lên rất nhiều. Hoa Bằng Lăng đã thể hiện hình ảnh về bà mẹ chỉ bằng mấy câu thơ thôi  nhưng đã hội tụ được đầy đủ những đức tính đẹp đẽ nhất của người phụ nữ Việt Nam từ xa xưa đến nay. Hình ảnh bà mẹ trong bài thơ làm tôi nhớ đến đã rất lâu rồi tôi cũng từng nhìn thấy những bà cụ rất già có cụ ngót nghét cả trăm tuổi cũng có bàn chân y hệt như bà mẹ trong thơ của Hoa Bằng Lăng. Đó là bàn chân mà cả hai ngón chân cái đều chõe về hai phía khiến cho bàn chân từ gót lên đến ngón cái cong hẳn lại không sao có thể mang được dép. Người ta gọi đó là bàn chân Giao Chỉ và ai là người có bàn chân Giao Chỉ thì mới đúng là người có gốc gác nguồn cội con Lạc cháu Hồng.
         
Đọc bài thơ "Mơ về nguồn cội" ta như có cảm tưởng đang được sống lại cái không khí của thuở vua Hùng dựng nước thuở Bà Triệu Bà Trưng cưỡi voi xông trận tiêu diệt kẻ thù giữ yên bờ cõi. Bài thơ có cả tiếng tù và tiếng trống tiếng gươm khua tiếng ngựa hý tiếng voi gầm... Một âm thanh trầm hùng khí phách vang vọng núi sông như được ôm trùm lan tỏa cả bài thơ.
         
Đâu tiếng trống đồng ngày hai bà cưỡi voi trắng
                                                               
hiên ngang xông trận
         
Giặc mê man chết gục dưới dấu voi dày
         
Hình hài cha ông tỏ mặt
         
Hạc vàng điệu vũ say say...
         
(Mơ về nguồn cội)


         
          Hoa Bằng Lăng có nhiều bài thơ với một nỗi niềm đau đáu về quê hương mẹ cha của mình như các bài "Cuộc trần gian ta bước về đâu" "Tạ lễ quê hương" "Tháng năm này con lại nhớ mẹ cha" "Cha" "Thay cha về tạ lỗi quê hương" "Đứa bé trong chiều buông"...Có lẽ đối với mỗi người Việt Nam dù đi đâu về đâu dù xa cách bao nhiêu và dù thời gian có vật đổi sao dời thì ai ai trong cõi sâu thầm kín của lòng mình vẫn luôn dành cho quê hương mẹ cha...những tình cảm ơn sâu nghĩa nặng. Tình cảm ấy được mỗi người thể hiện một cách khác nhau. Hoa Bằng Lăng là người làm thơ và chị đã thể hiện được tình cảm đó qua những vần thơ ngọt ngào của mình:
         
Cha ơi!
         
Một thời tuổi thơ cơ cực
         
Trèo lên Rú Nhọn Rú Thành
         
Môi sim tím chiều Trung Mỹ
         
Tìm trâu chạy lạc Văn Lang...
         
(Thay cha về tạ lỗi quê hương)
         
Đó là những địa danh ở Xứ Nghệ gắn với một thời tuổi thơ của chị là quê hương chị là nơi chị cất tiếng khóc chào đời.
         
Còn đây là tình cảm khi chị nghĩ về người cha kính yêu của mình:
         
Nhà bốn phía dột đều cha hứng
         
Chỗ ấm con nằm. Chỗ dột đời cha
         
Đầu cá trích. Cuống rau. Chát đắng
         
Con bé bỏng cười khoe áo trắng hoa.
          (Cha)
          Và khi cha không còn nữa thì chị đã khóc bên mộ cha bằng những câu thơ nức nở như thế này:
         
Con biết nghĩ cha đã đi biền biệt
         
Chốn trăm năm. Lạnh lẽo một chiều
         
Con chạy mãi. Phía nào cha đứng
         
Kêu gọi hoài. Vọng núi cô liêu...
         
(Cha)
         
Hay:
         
Chừ cha nằm với đất
         
Đất xanh ngàn cây chim hót
         
Có nôn nao đường quê hương
         
Mà con bỗng dưng muốn khóc
         
Thương cha chưa lần thăm mộ tổ tiên
         
(Thay cha về tạ lỗi quê hương)


         
          Mảng thơ về tình yêu có thể được xem là mảng thơ chủ đạo chiếm một số lượng lớn và gần như xuyên suốt trong quá trình sáng tác của Hoa Bằng Lăng. Điều này cũng rất dễ hiểu. Bởi không hiếm người suốt cả một đời sáng tác mặn mà với văn chương nhưng tác phẩm chỉ theo đuổi một đề tài nào đó mà họ có sở trường hoặc là yêu thích. Với Hoa Bằng Lăng chị chọn đề tài tình yêu để thể hiện nó qua ngôn ngữ của thơ của nghệ thuật tôi nghĩ là một thế mạnh của chị.  Bởi đọc thơ về tình yêu của chị tôi hiểu là thơ về tình yêu của chị không hẳn chỉ là vì thơ vì nghệ thuật mà thơ về tình yêu của chị còn là tất cả những gì mà chị tiếc nuối xót xa đau khổ khát khao...trong hạnh phúc và tình yêu.
         
Trong tập thơ "Chậm một nửa" của Hoa Bằng Lăng do Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành năm 2008 có tổng số 46 bài  thì có tới gần 40 bài là thơ về tình yêu. Nhiều bài trong tập này được Hoa Bằng Lăng diễn tả với một tâm trạng khá buồn. Nhưng tôi lại nghĩ đây chưa hẳn là tâm trạng của chị mà có thể qua thơ mình chị muốn nói hộ cho ai đó:
         
Anh người chia sẻ đời em
         
Mỗi ngày gặp nhau mười phút ăn cơm tối...
         
Người yêu dấu của em
          Chỉ lăn vào giường lúc đã nồng nàn hơi rượu...
         
Anh người từng hiểu em mọi niềm bí mật
         
Sẵn sàng cáu khi em vờ hờn dỗi
         
Và sẵn sàng ra khỏi nhà đến sáng...
         
(Trái đất đang nóng dần lên)


         
          Vâng trong tình cảm con người và nhất là trong tình yêu lứa đôi ai cũng có những lúc vui lúc buồn lúc thương lúc giận.  Và hạnh phúc thì như trái chín đầu mùa ngọt ngào đấy nhưng không phải không có lúc thế này thế kia khi ta gặp phải quả đắng. Điều quan trọng là ta biết hướng tới những gì tốt đẹp hơn yêu thương hơn. Đó mới là tình yêu đích thực của đời mình.
         
Thơ tình yêu của Hoa Bằng Lăng ngoại trừ một vài bài như đã nói trên còn lại tất cả đều là tình cảm rất đẹp đẽ rất trong sáng và lãng mạng. Mỗi bài thơ của chị về tình yêu bao giờ cũng ngọt ngào hương vị của thứ tình cảm đặc biệt này. Mỗi bài thơ về tình yêu của chị bao giờ cũng chứa chan và thấm đẫm tình yêu thương trong nhung nhớ đợi chờ.
         
Đường vẫn chờ bước chân anh đấy
         
Em tin rằng sẽ có một ngày mai
         
Anh nhẹ bước trên con đường trải rộng
         
Có tình em đón đợi cuối canh dài
         
(Con đường vẫn chờ bước chân anh)
         
Chẳng có anh biển vỡ làm đôi
         
Nửa khao khát chắt chiu thành muối mặn
         
Đến cháy trong anh nỗi niềm lặng đắng
         
Nửa ngấm tim em dào dạt sóng triều dâng
         
(Biển vỡ)


         
          Có một thực tế trong thơ Hoa Bằng Lăng nhất là thơ về tình yêu mà tôi gặp đó là hình như tình yêu trong chị càng mặn nồng bao nhiêu thì những bài thơ về tình yêu của chị càng sâu sắc và chín đỏ bấy nhiêu cũng có nghĩa là thơ về tình yêu của chị càng ngày càng hay hơn càng ngày càng được bạn đọc yêu thích và mến mộ hơn. Phải chăng đó là sự đồng thuận giữa tâm hồn nhà thơ với nghệ thuật? Điều này được chứng minh rất rõ qua một loạt bài thơ về tình yêu mà chị sáng tác sau này và một số đã được chị chọn in trong tập "Thức đồi cỏ may".
         
Có thể kể ra đây tên những bài thơ ấy như "Trái tim không nguôi nhớ" "Miền nhớ riêng anh" "Đêm nay trên trời chỉ có một vì sao" "Thức với vầng trăng" "Vẫn đợi ngày xa" "Khúc hát ngày cho anh" "Biết bao giờ trở lại mùa thu"...và nhiều bài khác nữa.
         
Trong thơ tình yêu của Hoa Bằng Lăng tôi nghĩ là chị đã dành tất cả niềm thương nỗi nhớ cho người mình yêu. Như thân tằm rút ruột nhả tơ chị cũng đã dốc cạn nỗi lòng mình cho người mình yêu. Chị đã gửi gắm vào đó tất cả tình yêu của chị. Những vần thơ của chị trong những bài thơ về tình yêu sau này thật đẹp đẽ vô cùng mềm mại vô cùng và cũng chan chứa tình yêu thương không thể còn viết thế nào để có thể hay hơn được nữa dốc hết nỗi lòng của mình hơn được nữa.
         
Ngày trải biếc hồng qua biển cả mênh mông
         
Sóng dẫu lớn chẳng bằng dòng thương cuộn chảy
         
Mạch đập của tim trong vòng tay run rẩy
         
Có mạnh bằng nỗi nhớ của em không?
         
(Đêm nay trên trời chỉ có một vì sao)
         
Trăng đã về. Anh chẳng ở quanh đây
         
Tròn con nước trăng lại về đúng hẹn
         
Bay sóng sánh trăng xõa vàng tóc bến
         
Aó em sương rơi bàng bạc trăng ngà.
         
(Thức với vầng trăng)
         
Ngay cả khi
         
Cô đơn kề bên
         
Em bước bên bờ vực của tuổi già vĩnh cửu
         
Niềm đau lặng chôn
         
Niềm yêu thương từ lâu phai dấu
         
Em vẫn biết rằng
         
Trái tim mình không nguôi nhắc nhớ
         
Đã - sẽ - và yêu anh!
         
(Trái tim không nguôi nhớ)


         
          Với một giọng thơ đắm đuối mượt mà cuốn hút dù viết về quê hương mẹ cha hay viết về tình yêu thơ Hoa Bằng Lăng bao giờ cũng hấp dẫn bạn đọc.Theo dõi thơ của Hoa Bằng Lăng từ trước đến nay dù được diễn đạt dưới bất kỳ hình thức nào có một vấn đề nổi trội mà tôi thường gặp đó là chị đã rất chịu khó tìm tòi có chọn lọc những từ ngữ để đưa vào thơ. Nhiều bài thơ của Hoa Bằng Lăng có rất nhiều từ ngữ mới và đẹp nhưng vẫn rất dung dị mộc mạc gần gụi với lời ăn tiếng nói hàng ngày. Có lẽ chính vì vậy mà thơ Hoa Bằng Lăng có cái hay cái sang cái lạ riêng. Đọc thơ Hoa Bằng Lăng đã nhiều nên tôi cũng xin được nói thật đó là nếu như gặp một bài thơ của Hoa Bằng Lăng lẫn đâu đó giữa nhiều bài thơ khác tôi vẫn có thể nhận ra bài nào là của chị.
         
Nhiều năm làm thơ với số lượng đã lên đến hàng trăm bài nhưng Hoa Bằng Lăng mới chỉ cho ra mắt hai tập thơ là "Chậm một nửa" và "Thức đồi cỏ may" giới thiệu với bạn đọc. Thơ chị cũng đã góp mặt trong nhiều tập thơ in chung và in trên nhiều các tạp chí Văn nghệ trong và ngoài tỉnh. Chị cũng đã dành một số giải thưởng về thơ. Không được chào đón tán tụng ngợi ca...một cách vồ vập chóng vánh như một số người làm thơ khác Hoa Bằng Lăng chỉ có viết miệt mài viết. Tôi lại nghĩ đến có rất nhiều những người viết văn làm thơ cứ sau mỗi khi có sách xuất bản là chạy ngược chạy xuôi tìm người viết bài giới thiệu rồi lại chạy đôn chạy đáo tới báo này tạp chí nọ cầu cạnh để người ta đăng lên. Nực cười hơn có những tác phẩm xuất bản chất lượng chả ra sao nhưng người viết bài giới thiệu lại thổi phòng lên to bằng...ông trời cốt để câu khách hoặc vì những mục đích không chính đáng khác. Đinh Tiểu Lăng không thế và tôi biết chị không bao giờ muốn thế! Chị vẫn khiêm nhường nói rằng chị làm thơ là để cho vui khi thời gian rảnh rỗi sau một ngày bận bịu với đủ thứ công việc.


         
          Dù âm thầm lặng lẽ với thơ mặn mà thủy chung với thơ không quá quan trọng với việc làm thơ chỉ xem thơ như một đam mê một thú vui để giải tỏa...nhưng qua những gì có được trên một chặng đường thơ đầy vất vả cực nhọc bạn bè yêu thơ và cả những người hiểu thơ cũng đã khẳng định được bản ngã của chị và đã dành cho thơ chị nhiều tình cảm và lòng mến mộ. Phần tôi qua hai tập thơ của Hoa Bằng Lăng mà tôi đã đọc tôi có thể nói rằng thơ chị đã là thơ của thi sỹ rồi đấy và bản thân chị cũng đã là thi sỹ rồi đấy.

N.N.C

More...

GỌI TÊN ANH TRONG NỖI NHỚ - THƠ NGUYỄN THU HÀ

By NGUYỄN NGỌC CHIẾN

Gọi tên anh

trong nỗi nhớ

 

thơNguyễnThuHà

 

Lời buồn nào em đã gọi anh
vọng mãi chân mây
đong đầy nỗi nhớ
tiếng em gọi
hao gầy vầng trăng cũ.



Em tìm anh giữa dòng đời cuộn chảy
chỉ thấy xa lạ
không dấu vết thân quen
người chen người lấn dài trên phố.

Mình em lặng lẽ bên dòng người hối hả
nhặt hy vọng
gom lại niềm tin
miệt mài tìm mãi bóng hình anh.

Đêm hoang dại giấc mơ khuya thẩn thờ
em vẫn cô đơn
vẫn đợi chờ
giọt buồn lặng lẽ vẫn rơi
vẫn gọi tên người dấu yêu ơi!

N.TH.H

 

More...

MUỘN - THƠ NGUYỄN THU HÀ

By NGUYỄN NGỌC CHIẾN

 

mun

thơNguyễnThuHà

Anh ...
Mình gặp nhau khi mùa sắp ngủ đông
không có nắng hồng chẳng có mưa ngâu
chỉ có gió cong người khô khan thổi
tiếng gió khàn lang thang tựa cành khô mệt mỏi.



Anh...

Em gặp anh khi hoàng hôn đang giận dỗi
trút hờn ghen vào  đám mây bạc mệnh
em cố vạt hạt nắng cuối mùa sót lại
vá cho lành mảnh trời thương rạn nứt.



Anh....
Em gặp anh khi cánh đồng  hết vụ
ngổn ngang cỏ dại cùng những gốc rạ trơ
em tập làm thôn nữ dọn lại cánh đồng hoang
gom từng hạt lúa mầm  ngủ nhờ  trong
                                              
kẽ đất cằn khô
cấy đám mạ non cho mùa gặt mới.



Anh....

Mình gặp nhau khi đầu hai thứ tóc
em giật mình một sáng mùa đông không có
                                               
bình minh chiếu rọi
sợ ban mai ngại đường xa không đến
quên cuối chân trời tình nhân đang ngóng đợi.

N.TH.H




 

More...