HOA HẬU LÀNG - NNC

 

NGUYỄN NGỌC CHIẾN

Hoa hậu làng

TRUYỆN NGẮN

        

         Mấy ngày nay ở làng Cào cứ xôn xao về chuyện cô Tuệ Tâm bỏ nhà trốn đi đâu. Người ta xem đây là sự kiện lạ lùng hiếm có xảy ra nơi cái làng quê mà quanh năm suốt tháng chẳng bao giờ có chuyện gì khác ngoài chuyện làm ăn. Ở đâu cũng có người tụm năm tụm ba xì xào bàn tán. Người chê Tuệ Tâm thì nhiều mà kẻ xuýt xoa ra điều cảm thông với cô cũng không phải ít. Chắc hẳn người dân làng Cào phải ít nhiều hiểu được duyên cớ vì sao cô Tuệ Tâm bỏ nhà ra đi thì mới có hai luồng dư luận khen chê trái ngược nhau như vậy. Chứ không lẽ tự nhiên người ta lại đứng ra bảo vệ bênh vực cho một cô gái mới nứt mắt đã làm điều xằng bậy bất hiếu với mẹ cha. Đã đành chuyện gì cũng phải có căn nguyên nhưng nghĩ cho cùng làm con mà như thế thật quả đáng trách. Mà phải chi Tuệ Tâm là người thiếu hiểu biết gì cho cam. Đằng này cô ấy là con nhà nề nếp gia phong được học hành đến nơi đến chốn. Tính tình lại nết na thùy mị biết lễ phép kính trên nhường dưới trong làng ngoài xã không ai là không biết. Đã thế Tuệ Tâm lại xinh đẹp một vẻ đẹp dẫu chưa tới mức "nghiêng nước nghiêng thành" nhưng chỉ cần là con gái thôn quê mà có nhan sắc nhường ấy cũng đáng để được xếp vào hàng giai nhân tuyệt sắc. Nói không ngoa chứ chẳng riêng ở cái xó xỉn làng quê này mà ngay cả trong huyện trong tỉnh có đốt đuốc đi tìm mỏi mắt đã chắc gì tìm được cô gái nào sánh bằng. Chả thế mà ngay từ khi đang là học sinh trung học bạn bè đã ưu ái gọi cô là hoa hậu của trường. Rồi sau này không chỉ riêng dân làng Cào không chỉ riêng lớp trẻ choai choai nam thanh nữ tú trong làng mà ở cả các làng các xã lân cận mọi người ai cũng gọi Tuệ Tâm là "Hoa hậu làng". Một người con gái như thế không ngờ lại làm chuyện động trời khiến cho ai cũng lấy làm ngạc nhiên và cha mẹ phải phiền lòng.

         Nhưng chuyện gì rồi cũng thế dù to nhỏ lớn bé đến đâu nó cũng chỉ nóng hổi một lúc rồi nguội lạnh chìm dần vào sự quên lãng. Chuyện cô Tuệ Tâm cũng vậy theo thời gian rồi cũng chả còn mấy ai để ý đến nữa. Ai cũng chép miệng ôi dào chuyện nhà người ta chứ đâu phải chuyện nhà mình mà quan tâm cho mệt óc. Con dại cái mang hay dở gì thì cha mẹ phải chịu xưa nay vốn vậy rồi. Chỉ có ông bà Tú cha mẹ cô Tuệ Tâm là đau xót là chẳng thể nguôi ngoai được nỗi niềm thương nhớ con. Cả tháng qua ông bà lúc nào cũng buồn bã ủ rủ như tàu chuối khô. Ông thì còn đỡ chứ bà trông mới thiểu não thảm hại làm sao! Bà đã khóc ngày khóc đêm đã vật mình vật mẩy kêu trời gọi đất đến khản cổ. Khi không còn đủ nước mắt để khóc được nữa thì bà thở ngắn than dài kể lể với chồng đủ chuyện. Bà đổ mọi tội lỗi lên đầu ông cho rằng vì ông mà con gái bà bỏ nhà ra đi. Bà bắt ông phải đi tìm cho bằng được con gái về cho bà. Bà bỏ ăn nằm mê mệt mấy ngày mặc cho chồng và cô con gái đầu thay nhau an ủi dỗ dành bà cũng không thèm dậy. Mới hôm nào nhìn bà còn khỏe mạnh béo tốt như thế vậy mà mới chừng mươi bữa nửa tháng trông bà sút hẳn. Vẻ mặt bà xanh xao vàng vọt như người ốm mới khỏi. Suốt ngày bà chẳng nói chẳng rằng cứ ngồi im thinh thít ở bậu cửa nhìn ra. Có đêm đang ngủ bà bỗng hét toáng lên rồi bật khóc nức nở gọi con. Những lúc như thế ông Tú chỉ còn biết ôm lấy bà mà dỗ dành. Rồi hình như mủi lòng ông cũng rơm rớm nước mắt khóc theo vợ. Bà có biết đâu rằng ruột gan ông cũng như đang có muối xát. Bà có biết đâu rằng ông cũng đang chết cay chết đắng từ bữa đó tới nay. Làm cha ông cũng biết thương con chứ đâu đến nỗi lòng băng dạ đá như bà nghĩ. Ừ thì cứ cho Tuệ Tâm bỏ nhà ra đi là vì ông. Nhưng tại sao con gái ông nó lại không hiểu được lòng cha nó. Làm cha ai cũng có cái quyền được khuyên răn giảng giải cho con điều hay lẽ phải. Ai cũng mong con cái sau này có được cuộc sống sung sướng hạnh phúc. Lẽ ra nó phải biết vâng lời ông phục tùng ông. Vậy mà...nó đã làm điều ngược lại. Từ hôm nó bỏ đi đến nay ông đã có đêm nào trọn giấc. Ông biết ông đã quá căng với con nên đã làm nó giận và bỏ đi. Và ông đã tỏ ra ân hận. Ông đã đi tìm con khắp nơi nhờ cả người quen tìm hộ. Rồi ông còn bỏ tiền túi ra thuê cả nhân viên an ninh đi tìm mà hành tung về con gái ông vẫn chỉ là con số không. Chẳng biết nó đã đi đâu làm gì? Thời buổi thì chiến tranh loạn lạc. Việt cộng quốc gia đánh đấm nhau rầm rầm. Đạn bom thì như rươi đâu có chừa ai. Một tuần trôi qua. Rồi nửa tháng một tháng trôi qua. Con gái ông vẫn bặt vô âm tín. Trời ơi nếu nó có mệnh hệ gì thì vợ chồng ông làm sao sống nổi!

         Gia đình ông bà Tú mấy chục năm nay sống ở thôn quê. Nói là thôn quê nhưng cũng gần phố thị vì cái làng Cào là vùng ngoại ô sát với trung tâm thành phố. Chiến tranh chưa lan đến vùng quê này. Thỉnh thoảng lắm mới nghe tin đặc công Việt cộng đột nhập nơi này đột nhập nơi kia đâu mãi ngoài thành phố. Mà có đánh thì họ cũng tìm mục tiêu họ đánh chứ không lẽ họ đánh vào dân lành. Còn ở đây nơi được gọi là vùng thôn quê này cuộc sống vẫn ngày ngày trôi qua một cách êm ả thanh bình. Người dân không lo lắm với cảnh đạn bom cảnh bên này bên kia đánh nhau nên cứ làm làm ăn ăn như chưa từng có chiến tranh.

         Vợ chồng ông bà Tú đều là công chức ăn lương chính phủ. Bà làm trong ngành giáo dục ông làm trong ngành bưu điện. Hồi còn dạy học bà Tú từng một thời là cô giáo dạy sử trường Cao Bá Quát một trường trung học có tiếng trong tỉnh. Mới đây vì lý do sức khỏe bà xin nghỉ dạy ở nhà lo việc nội trợ. Ngoài khoản lương hàng tháng bà còn có thu nhập thêm từ quầy tạp hóa mở bán tại nhà. Còn ông vẫn đang làm việc lại đã có gần hai mươi năm trong nghề mà ì ạch mãi mới lên được cái chức trưởng phòng. Nhưng lương lậu dẫu được xếp theo thang bậc thâm niên vẫn chỉ ngang lương của một sỹ quan cấp thiếu úy vừa tốt nghiệp trường võ bị Đà Lạt. Gộp lương của hai vợ chồng cộng với vài khoản lặt vặt khác như thế cũng đủ giúp ông bà nuôi sống bốn miệng ăn và chi phí cho hai con học hành. Ông bà chỉ có hai cô con gái. Hồi còn son trẻ hai người cũng đã có ý định đẻ thêm để kiếm thằng cu cho có nếp có tẻ. Nhưng rồi trong một lần bị bệnh sản khoa bà phải mổ cấp cứu người ta buộc phải hủy cái thai mới được sáu tháng để cứu sống bà. Từ đó bà khiếp không dám mang thai một lần nào nữa. Hai cô con gái Tuệ Linh và Tuệ Tâm càng lớn càng giống mẹ. Xinh đẹp nết na học giỏi. Cách đây vài năm Tuệ Linh lấy chồng rồi theo chồng về quê sinh sống. Còn Tuệ Tâm vừa học xong trung học đang đăng ký thi vào trường sư phạm nuôi ước mơ trở thành cô giáo nối nghiệp mẹ.

         Hồi đang là học sinh Tuệ Tâm đã nổi tiếng là học giỏi. Bà Tú thường vẫn lưu giữ trong ký ức mình những kỷ niệm về các con. Khi Tuệ Tâm lên học trường Cao Bá Quát đến năm cuối lớ ngớ thế nào con bé được xếp ngay vào lớp học do bà làm chủ nhiệm. Bà dặn con: "Ở nhà thì mẹ là mẹ của con nhưng khi đến lớp thì mẹ là cô giáo. Vì thế khi đang trong lớp học con phải gọi mẹ là cô như tất cả các bạn". Ấy thế mà rất nhiều lần nó quên mất lời bà dặn nên cứ một điều "thưa mẹ" hai điều "thưa mẹ" rồi khi chợt nhớ ra nó lại "thưa cô" khiến cả lớp cười ầm lên. Những lần đầu khi gọi bà là cô Tuệ Tâm có vẻ ngượng ngập nên về nhà nó bảo: "Mẹ con mình ở lớp trông cứ như đóng kịch với nhau vậy. Mẹ con mà xưng hô với nhau cứ cô cô em em con thấy nó thế nào ấy. Chắc phải còn lâu con mới quen gọi mẹ là cô như các cô giáo khác". Bà nhớ có lần bà giảng bài lịch sử về sự kiện Nguyễn Ánh và nhà Tây Sơn. Hôm kiểm tra bài học cũ bà gọi Tuệ Tâm lên lớp trả lời khái quát về sự kiện trên. Chẳng biết nó học hành thế nào mà cứ ấp a ấp úng không trả lời được đành bị điểm một. Bà giận tím mặt không hiểu là tại làm sao. Phải chi nó là đứa học dốt thì bà còn cảm thấy dễ chịu. Đằng này nó là học sinh giỏi nhất nhì trường. Sao bây giờ bỗng nhiên đâm ra lạ lùng như vậy. Chiều ấy về nhà bà chưa kịp hỏi nó thì nó đã chủ động hỏi bà: "Chắc mẹ giận con lắm phải không?". "Không những giận mà tao đang định cho mầy một trận đây!". - Bà nói. Với một vẻ mặt buồn bã Tuệ Tâm nói với bà: "Mẹ ơi không phải là con không thuộc bài đâu mà con cố tình ậm ự không trả lời thôi. Con đã định hỏi mẹ ngay tại lớp nhưng thấy không tiện nên đành để dành về nhà hỏi mẹ. Mẹ ơi tại sao người ta lại gọi một người có công lao to lớn với đất nước như Nguyễn Huệ - Quang Trung là giặc hả mẹ? Sử sách còn ghi rành rành là ông ấy dẹp chúa Trịnh chúa Nguyễn nối đôi miền sông Gianh thu giang san về một mối. Rồi lại có công đánh tan giặc Xiêm ở phương nam đại phá giặc Thanh ở phương bắc dựng nên cơ đồ non nước. Còn Nguyễn Ánh người cầu cứu giặc Tây chống lại Nguyễn Huệ và nhà Tây Sơn thì lại được ca tụng là ông vua tài cao đức trọng có công lao với đất nước. Thành phố nào ở miền Nam cũng có đường phố mang tên đường Gia Long nhưng lại không có một đường phố nào được mang tên đường Nguyễn Huệ hay Quang Trung. Vì sao thế hả mẹ? Mẹ hãy giải thích cho con nghe đi!". Bà không biết trả lời con ra sao cho hợp tình hợp lý bởi tất cả những gì bà giảng về sự kiện trên đều nằm trong sách giáo khoa do chính phủ biên soạn. Việc ca ngợi Nguyễn Ánh lên án Quang Trung coi Nguyễn Ánh là chính nghĩa Quang Trung là phi nghĩa đã có trong chương trình sử học từ hàng chục năm qua. Đó là cách nhìn nhận đánh giá các sự kiện và nhân vật lịch sử của những người có trách nhiệm trong chính phủ đương thời. Là nhà giáo bà chỉ việc lĩnh hội truyền đạt lại cho học sinh. Nhưng tại sao con gái bà mới chỉ là đứa trẻ mười bảy mười tám tuổi đã có những câu hỏi "hóc búa" như vậy? Trong lòng nó đang nghĩ những gì? Tự nó hiểu về Quang Trung và Nguyễn Ánh như vậy hay có ai đã bày vẽ cho nó? Nhưng mà suy cho cùng những gì Tuệ Tâm thắc mắc càng suy ngẫm bà càng thấy có lý.

         Bà Tú đem chuyện kể với chồng. Ông Tú cũng lấy làm ngạc nhiên không kém. Rồi ông nói với bà như một lời giải thích. Rằng lớp trẻ thời nào cũng vậy chúng luôn có những khám phá tìm tòi thậm chí cả những phát hiện mới mẻ. Bản năng của tuổi trẻ thường rất nhạy cảm trước những gì mà bản thân chúng nuôi khát khao vươn tới trên con đường học vấn. Vì thế nên trong học tập khi chưa hiểu bài có khi chỉ là bài toán bài văn hay đơn thuần chỉ là phát hiện thấy một vấn đề gì đó mà sự giải thích chưa thỏa đáng là chúng sẽ hỏi đến tận cùng ngóc ngách. Trường hợp Tuệ Tâm cũng thế. Nên xem đó là niềm vui về sự thông minh hiếu động của con...Miệng thì trả lời vợ như thế nhưng trong lòng ông lại thấy lo lo. Không phải tự nhiên mà con bé lại đưa ra những lập luận nghe có vẻ giọng lưỡi của phía...bên kia! Cách mạng người ta nhìn nhận sự kiện Nguyễn Ánh và Quang Trung hoàn toàn trái ngược với trong này. Người ta coi Gia Long - Nguyễn Ánh là ông vua "cõng rắn cắn gà nhà" là kẻ phản bội Tổ quốc phản bội nhân dân. Còn Quang Trung là vị vua "áo vải" có công đánh đuổi thù trong giặc ngoài dựng xây non sông gấm vóc mưu cầu hạnh phúc chúng sinh. Người ta ví ông Diệm ông Nhu bây giờ chẳng khác gì ông Nguyễn Ánh ngày xưa. Chẳng biết vô tình hay hữu ý mà con gái ông mới tý tuổi đầu đã...May mà nó chỉ nói chuyện với trong nhà chứ ra bên ngoài mà cứ bô bô như thế là coi chừng mang họa vào thân. Cảnh sát đặc vụ nhan nhản khắp nơi. Họ chỉ cần nghe được thì dẫu bé cũng xé thành to đủ để khép cho cái tội tuyên truyền nói xấu quốc gia. Ngày nào mà không có những cuộc hành quân ruồng bố của lực lượng bảo an dân vệ...Rồi những vụ khám xét bắt bớ những người có tư tưởng chống đối. Rồi đặc vụ chỉ điểm an ninh...cài cắm đến tận từng xóm ấp. Chẳng nói đâu xa ngay tỉnh này mới hôm rồi cũng có vụ cảnh sát bắt được một nhóm người rải truyền đơn trong đó có những cô gái tuổi đời còn rất trẻ. Nhật trình đưa tin gọi họ là những nữ Việt cộng hoạt động trong lòng thành phố. Thời buổi bây giờ phức tạp lắm! Không cẩn thận là không được. Ông to nhỏ với Tuệ Tâm nó cười cười đáp lại thì con nói đúng sự thật chớ có nói xấu gì ai. Ông mắng nó mày coi chừng cái miệng mày. Đã qua tuổi vị thành niên rồi nhà chức trách họ không cho mày là trẻ con nữa đâu đấy. Mà đã đủ tuổi là khó thoát vòng tù tội không chừng còn liên lụy đến mẹ cha và những người thân khác.

         Tuệ Tâm càng lớn lên càng đẹp. Năm mười tám tuổi khi đang học năm cuối trường Cao Bá Quát sắc đẹp của cô đã nổi tiếng trong vùng. Với một thân thể mảnh mai một khuôn mặt trái xoan và một mái tóc đen dài xõa kín hai bờ vai chảy xuống phủ tràn tấm lưng thon thả đã đủ đẹp rồi. Vậy mà trên khuôn mặt trắng hồng mịn màng ấy tạo hóa còn phú cho Tuệ Tâm một đôi mắt đẹp đến ngơ ngẩn. Bạn bè đã từng ví đôi mắt của Tuệ Tâm với đôi mắt của Nam Phương hoàng hậu. Một đôi mắt vừa trong sáng thẳm sâu vừa dịu dàng đằm thắm. Một đôi mắt vừa long lanh như những vì sao lại vừa rừng rực như có ánh lửa. Đôi mắt ấy có sức cuốn hút lạ lùng từng làm lay động xao xuyến biết bao tâm hồn những chàng trai. Trên khuôn mặt ấy còn đẹp ở đôi môi phơn phớt một màu hồng cánh sen và hàm răng trắng đều tựa như bông nhài đang kỳ mãn khai. Hình như có bao nhiêu những nét đẹp ở người con gái tạo hóa đều ban phát cả cho cô. Với một vẻ đẹp như thế Tuệ Tâm đôi khi cũng cảm thấy ái ngại hơn là hãnh diện cho mình. Có quá nhiều người để ý có quá nhiều người ngợi khen bản thân cô không những không thấy vui mà trái lại còn cảm thấy phiền lòng. Có lần nghe bà Tú khen: "Con gái mẹ đẹp quá đẹp như công chúa vậy!". Tuệ Tâm đã nói với mẹ tại mẹ sinh ra con ra như vậy chớ thực lòng con không muốn con như vậy. Con chỉ muốn con có một ngoại hình vừa phải đừng đẹp quá mà cũng đừng xấu quá cứ bình thường như mọi người xung quanh có lẽ sẽ tốt cho con hơn. Phụ nữ mà nhan sắc quá thì thường trắc trở về đường tình duyên. Có người chỉ vì sắc đẹp của bản thân mà phải bất hạnh khổ đau cho đến hết cuộc đời. Trong cả trăm người xây dựng gia đình thì có tới chín mươi chín người không hạnh phúc. Nếu không thế thì cũng chứng này tật nọ. Chả thế mà ngay từ ngày xửa ngày xưa nhân gian đã có câu "hồng nhan bạc phận" để đúc kết điều này.

         Vì xinh đẹp nên ngay cả khi Tuệ Tâm đang học cũng đã có mấy đám nhòm ngó. Phần đông trong số này là con nhà có máu mặt quyền thế và giàu có. Họ có nhiều cách để tiếp cận để làm quen và cuối cùng để đưa ra ý kiến của mình. Đeo bám Tuệ Tâm dai dẳng nhất phải kể đến anh chàng Thái con trai thứ của ông trung tá tỉnh trưởng...
(Còn nữa)
N.N.C

NNC

GỬI ANH TÙNG MINH NGUYỆT LINH và ANH CÁT BIỂN

Cảm ơn anh Tùng Linh
Nguyệt Linh
và anh Cát Biển đã chia sẻ cùng tôi qua phần đầu truyện ngắn HOA HẬU LÀNG.
Phần cuối của truyện ngắn này tác giả đang gặp...trục trặc một chút nên chưa giới thiệu được!
Chúc hai anh và Nguyệt Linh vui khỏe!
Tôi mệt mỏi quá nên chưa giao lưu với ai được.

catbien

Quê làng

Thăm anh đọc câu truyện thật hấp dẫn. Mong đọc phần tiếp theo của câu chuyện. Chúc anh vui khoẻ.

nguyetlinh

Em sang thăm anh! Và đọc truyện ngắn. Em nghĩ Tuệ Tâm một cô gái bản lĩnh biết suy nghĩ như vậy khộng làm điều gì xắng bậy bại hoại gia phong đâu? mà chắc chắn có ẩn tình gì sau đó? Chúc anh vui ngày mới.

Tùng Minh

Gửi anh Nguyễn Ngọc Chiến

Thế là chúng ta lại trở về làng sau những ngày xa cách lại được thưởng thức hoa hậu làng của anh thật vui chúc chủ nhật vui anh Chiến nhé!