GIỌT NƯỚC MẮT MUỘN MÀNG - NNC

 


NGUYỄN NGỌC CHIẾN

Giọt nước mắt muộn màng

TRUYỆN NGẮN

        
        Tôi vốn là đứa trẻ ham chơi nghịch ngợm nhất làng. "Chọc trời khuấy nước mặc dầu. Dọc ngang nào biết trên đầu có ai". Nói như ai đó thì hai câu thơ trên nếu đem ví với tôi thì có tới chín phần tôi lãnh đủ. Lại lười học học dốt nên lẹt đẹt mãi tôi mới có được tấm bằng tốt nghiệp phổ thông. Thấy người ta thi đại học tôi cũng thi. Nhưng kết quả thì đến cái xét tuyển đợt ba tôi cũng bị loại. Bố tôi - một cựu binh Trường Sơn - thấy thế bàn với mẹ tôi cho tôi được đăng ký nghĩa vụ quân sự. Bởi theo như phân tích của bố tôi thì chỉ có môi trường quân đội dù chỉ hai năm nghĩa vụ nhưng với kỷ luật thép may ra mới có thể thuần hóa được những người cứng đầu cứng cổ như tôi. Và thế là tôi nhập ngũ.

         Kết thúc khóa huấn luyện tôi được bổ sung về đơn vị mới. Đó là một đơn vị cơ động đóng quân ngay trong thị xã. Thú thật là tôi đã suýt nhảy cỡn lên khi nghe anh sỹ quan quân lực đọc đến tên tôi được biên chế về đơn vị này. Là người lính mới nhập ngũ không phải lên rừng xuống biển được đóng quân ngay ở thành phố thị xã thật không có gì vui sướng cho bằng. Cái thị xã tỉnh lỵ nằm ngay ngã ba sông chỉ be bé như bàn tay thôi nhưng rất đẹp và thơ mộng. Ở đây còn có cả quốc lộ 1A chạy ngang qua và một trục đường lớn nối thị xã với một thị trấn ở biên giới. Từ đây muốn qua Lào Thái Lan và mấy nước nữa ven sông Mêkông cũng đi theo con đường này. Còn dòng sông thì quanh năm nước trong xanh thăm thẳm đứng từ trên một ngôi nhà cao tầng nhìn xuống sẽ thấy dòng sông uốn lượn bao quanh thị xã tựa như một dải lụa hững hờ vắt qua. Thị xã tuy nhỏ nhưng nhờ mấy năm nay liên tục được nâng cấp xây mới nên giờ cũng đã khá sầm uất. Những đường phố ngang dọc xe cộ suốt ngày ngược xuôi; những dãy nhà cao tầng công viên khách sạn rạp hát; những đêm đèn điện rực sáng; những buổi chiếu phim biểu diễn nghệ thuật; những cuộc ăn chơi nhậu nhẹt karaoke chát chít...Rồi cả những chàng trai cô gái thị thành ăn mặc sành điệu má phấn môi son...Tất cả luôn là sự hấp dẫn đối với tôi một chàng trai nhà quê lần đầu được biết thế nào phố phường phồn hoa đô hội.

         Thời gian đầu khi mới về đơn vị tôi chấp hành điều lệnh khá nghiêm túc. Đi đâu cũng thể hiện đúng lễ tiết tác phong của một người quân nhân. Mọi công tác của tiểu đội trung đội giao tôi đều hoàn thành xuất sắc. Trong đơn vị từ anh cán bộ đến người chiến sĩ chẳng ai chê trách được tôi điều gì. Ngược lại qua mỗi dịp tổng kết tôi luôn luôn là người được biểu dương khen ngợi. Ấy vậy mà chỉ sau đó không lâu cái thị xã nhỏ ấy đã bắt đầu cuốn hút tôi. Ban đầu tôi chỉ ra phố vào những ngày nghỉ những lúc có việc thật cần thiết. Hay những lúc mà tiểu đội trung đội phân công đi làm một việc gì đó. Sau do quen dần với không khí vui nhộn bên ngoài nên không cần chờ đến ngày nghỉ không cần chờ đến đơn vị phân công tôi vẫn cứ ra phố. Thú thật cái gì lâu rồi cũng thành thói quen. Nếu như cái tốt đến với con người rất chậm thì thói xấu lại tiêm nhiễm vào con người rất nhanh. Tôi nói thế chả biết có đúng không chứ theo như liên hệ của bản thân tôi thấy điều ấy thật quả không sai. Vì quen mà thành nếp khó bỏ nên mỗi tuần không được dạo qua phố một lượt là tôi lại thấy nhơ nhớ thế nào ấy. Có cảm giác như không được lang thang trên các vỉa hè hay sà vào một cái quán nào đó là tôi cảm thấy ăn không ngon ngủ không yên. Trước đây khi ra khỏi doanh trại tôi còn báo cáo xin phép hẳn hoi. Và chỉ huy có đồng ý tôi mới dám đi. Còn bây giờ nhiều lần tôi cứ lờ đi. Nhìn trước ngó sau lấm la lấm lét như thằng ăn trộm thoắt một cái tôi đã có mặt ngoài phố rồi. Những chuyện đó chẳng một ai biết. Bởi tôi thường trốn đơn vị vào những lúc mà không ai để ý ví như vào buổi trưa lúc mọi người đang ngủ hoặc vào buổi tối khi mà anh em vừa sinh hoạt xong đang túm tụm lại chơi bài "tiến lên". Mà dẫu có ai biết tôi cũng cốc sợ vì tôi biết mình không làm việc gì xấu. Cùng lắm thì chỉ một lời nhắc nhở nhẹ nhàng chứ ai hơi đâu mà để ý với những chuyện vặt vãnh ấy. Tôi nghĩ thế và lấy làm an tâm.

         Anh Hàn trung đội trưởng trung đội tôi một thiếu úy hơn tôi độ chục tuổi là người quê ở Bắc Ninh có giọng hát quan họ rất hay. Anh em trong đơn vị đã từng lịm đi khi nghe anh hát bài "Người ơi người ở đừng về". Một lần anh hát xong cả trung đội vỗ tay đôm đốp tán thưởng. Riêng tôi đợi ngớt tiếng vỗ tay thì đứng phắt lên miệng reo to: "Hoan hô trung đội trưởng! Trung đội trưởng hát hay quá! Giá em là con gái em sẽ yêu trung đội trưởng ngay. Hôm nào trung đội trưởng hát karaoke với em một bài có được không ạ?". Tôi vừa dứt lời thì cả trung đội cười ồ làm tôi ngượng chín mặt. Có người còn cho tôi là bất nhã thiếu lịch thiệp với cấp trên. Còn trung đội trưởng chẳng có ý kiến gì. Anh chỉ hơi mỉm cười. Mãi hôm sau nhân tình cờ gặp tôi anh mới gọi tôi vào nhà nhẹ nhàng bảo: "Này Huy anh để ý thấy em dạo này có phần sa sút đấy! Tối qua khi nghe em nói hát karaoke anh bỗng nhớ ra rằng dạo này em thường ra thị xã hát karaoke có đúng không?". Tôi trả lời trung đội trưởng như đã được chuẩn bị sẵn: "Dạ trung đội trưởng nói đúng đấy em thỉnh thoảng có đi hát karaoke...Nhưng anh Hàn này hát karaoke thì có hại gì mà anh bảo là sa sút ạ? Bên ngoài người ta công khai làm dịch vụ này cơ mà. Nếu có hại chắc đã cấm từ lâu rồi". Trung đội trưởng cười xòa rồi nói với tôi một thôi một hồi. Rằng không ai bảo hát karaoke là có hại là sa sút về đạo đức tác phong. Nhưng hát karaoke trong một chừng mực nào đó cũng ảnh hưởng đến việc học tập công tác. Vì mình là bộ đội không phải lúc nào cũng dư dã thời gian để lãng phí vào những việc đó. Hát karaoke rất dễ tạo cho con người một thói quen khó bỏ. Có khi do say mê quá mà quên đi những việc khác. Và sau cùng hát karaoke ít nhiều cũng tốn kém về mặt  tiền bạc. Người lính mới nhập ngũ phụ cấp mỗi tháng không được bao nhiêu. Đó là số tiền phải được sử dụng vào những việc thiết thực. Không thể cứ vài ba bữa đã ném sạch vào vào những trò chơi vô bổ đó để rồi lại ngửa tay xin tiền của bố mẹ. Trung đội trưởng góp ý với tôi là nên hạn chế để rồi dần dần bỏ hẳn thói quen vô bổ ấy. Mình là quân nhân không nên la cà quán sá làm mất đi vẻ đẹp của người chiến sĩ. Còn nếu như tôi thực sự có khiếu văn nghệ thì nay mai khi trung đoàn thành lập đội tuyên truyền xung kích anh sẽ giới thiệu tôi về đó. Cuối cùng trung đội trưởng chỉ ra những sa sút gần đây của tôi. Đó là những biểu hiện lơ là trong công tác trong chấp hành điều lệnh điều lệ quân đội. Anh dẫn ra những bằng chứng cụ thể như đi chơi không báo cáo lễ tiết tác phong thiếu nghiêm túc ăn mặc lôi thôi tóc còn để dài...Và đặc biệt gần đây thỉnh thoảng tụm năm tụm ba kể cả với người ngoài đơn vị để rượu chè nhậu nhẹt. Trung đội trưởng khuyên tôi nên sớm khắc phục những thiếu sót kể trên khi chưa muộn.

         Thì ra bấy lâu nay tôi làm những gì đi những đâu anh đều biết cả. Cảm thấy tủi thân trước những đánh giá thẳng thắn chính xác của trung đội trưởng tôi chỉ còn biết im lặng ngồi nghe mà không thể chối cãi được một lời. Hai thái dương tôi giật giật mồ hôi rịn ra trên mặt rồi nhỏ giọt lăn dài xuống cổ. Ấy vậy mà ngay sau khi vừa bước chân ra khỏi nhà trung đội trưởng tôi đã lại hai tay đút túi quần vừa đi vừa huýt sáo mồm một cách vô tư bình thản như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Có cảm giác như mọi phê bình góp ý của trung đội trưởng chẳng đọng lại được tý gì trong tôi. Chả thế mà vừa thoáng thấy cậu Cần thằng bạn thân nhất của tôi vác cuốc đi ngang qua tôi đã "e hèm" một tiếng thật to rồi ngoắt cậu ta đến gần đứng chống nạnh mà rằng: "Chà chà người anh em tích cực quá nhỉ! Bộ phấn đấu dành cái danh hiệu "chiến sĩ thi đua" hay sao mà giờ này còn tăng gia hả? - Cần chưa kịp nói gì thì tôi đã "bồi" thêm - Này tớ nói cho đằng ấy biết đằng ấy cũng "tướng một sao" như tớ chứ không hơn gì đâu nhé! Đừng có mà ra vẻ ta đây chơi trội đấy!". Cần chống cuốc đứng ngó tôi như ngó một vật lạ đoạn nheo mắt trả lời: "Cậu ăn nói gì lạ thế? Sao lại chơi trội? Mình tranh thủ tăng gia cải thiện chứ làm gì mà chơi trội...". Không đợi Cần nói hết câu tôi đã cắt ngang: "Ôi dào cậu thì lúc nào cũng lo bò trắng răng. Thôi dẹp mẹ nó đi rồi lại gần đây tớ nói nhỏ chuyện này. - Tôi hạ thấp giọng - Tối nay thằng bạn ở quán "Thiên Hương" nhắn tớ và cậu ra quán nó làm một chầu "cầy tơ bảy món" với rượu nếp chính hãng. Xong nó còn đãi chúng mình một chương trình phim truyện đặc sắc của nước ngoài. Cậu biết phim gì không? - Tôi nói gần như thì thầm - Phim "tình tang" đấy! Đây là cơ hội ngàn năm có một. Không được thưởng thức tiếc lắm! Thế nào cậu đi cùng tớ chứ?". Cần vác cuốc lên vai vừa đi vừa trả lời tôi: "Thế cậu không nhớ tối nay sinh hoạt tiểu đội sao? Mà đi chỉ vì những chuyện nhố nhăng ấy mình không thể đi được. Cậu thích thì cứ việc đi một mình. - Nghĩ sao Cần dừng bước quay lại phía tôi - Theo mình cậu không nên đi. Mình là bộ đội cần sống cho đàng hoàng. Mà mình cũng nói thật dạo này cậu khác lắm rồi đấy Huy ạ! Cậu không còn là cậu nữa rồi đấy! Coi chừng hối không kịp đâu!". Tôi ném theo Cần một cái lườm rồi xẵng giọng: "Thôi cậu đừng có dạy đời tôi!".

         Tôi bỏ ngoài tai tất cả mọi lời khuyên ngăn cảnh báo của Cần. Vậy nên tối đó tuy vẫn tham gia sinh hoạt tiểu đội nhưng đầu óc tôi lại để đẩu đâu. Phải ngồi học tập sinh hoạt tôi xem như một sự bắt buộc không thể vắng mặt. Chứ nội dung họp để làm gì tôi nào có quan tâm. Ai thảo luận ai tham gia góp ý tôi không cần biết. Cuộc họp càng kéo dài người tôi càng cảm thấy bứt rứt khó chịu. Chốc chốc tôi lại ngước nhìn cái đồng hồ treo bên tường. Tôi chỉ mong sao cho buổi sinh hoạt sớm kết thúc. Thấy anh em thay nhau phát biểu ý kiến kéo dài thời gian tôi nhìn chòng chọc vào mặt họ tỏ vẻ bực bội. Rồi trong khi mơ mơ màng màng về những cảnh huống trong bộ phim mà tôi tưởng tượng ra người tôi bỗng giật nãy lên khi nghe tiểu đội trưởng đang nói nửa chừng: "...Tôi xin tổng kết những tồn đọng của tiểu đội ta qua ý kiến phát biểu của các đồng chí. Đó là ý thức chấp hành kỷ luật của một số đồng chí còn yếu. Cụ thể là còn nói tục đi chơi về khuya áo bỏ ngoài quần trong giờ hành chính cá biệt có đồng chí còn uống rượu say đọc và xem các loại văn hóa phẩm đồi trụy. Các đồng chí cũng đã liên hệ bản thân. Riêng đồng chí Huy ý kiến của đồng chí thế nào mời đồng chí phát biểu!". Tôi đứng dậy ấp a ấp úng: "Vâng tôi...tôi hoàn toàn nhất trí với...với ý kiến của tất cả các đồng chí. Riêng phần...liên hệ...bản thân tôi thấy tôi cũng...cũng ít nhiều mắc phải những...những khuyết điểm như đã nêu trên. Tôi...tôi xin hứa sẽ khắc phục dần!".

         Cuộc họp kéo dài hơn so với dự kiến. Nhìn đồng hồ tôi thấy đã quá muộn. Cho đến lúc tiếng kẻng vang lên báo giờ đi ngủ thì tôi biết là không còn nước non gì nữa. Nằm trong màn tôi cứ tiếc ngơ tiếc ngẩn cứ hầm hà hậm hực mãi vì đã lỡ để mất một dịp may hiếm có. Nhưng nhẩm tính tôi thấy vẫn còn cơ hội. Bất quá buổi sinh hoạt mới chỉ để mất buổi nhậu. Ăn hay không ăn không cần thiết lắm! Thời gian xem phim coi như được tính từ lúc này trở đi. Giờ này càng đảm bảo "bí mật" càng không ai hay biết gì. Nghĩ thế tôi ngồi dậy tung chăn ra rồi cuộn tròn lại để thật thẳng thớm vào chính giữa giường. Xong tôi chui ra khỏi màn xỏ chân vào đôi giày "cao cổ" buộc dây thật cẩn thận. Nhìn vào trong màn qua ánh trăng nhờn nhợt hắt vào từ cửa sổ tấm chăn cuộn tròn trông giống như một người đang nằm ngủ. Xung quanh tôi khe khẽ đều đều tiếng ngáy của mọi người đã ngon giấc. Ngó trước ngó sau tôi nhẹ nhàng đi ra cửa. Rồi đi qua sân. Rồi đi tắt qua mảnh vườn tăng gia của đơn vị. Rồi sau cùng tôi đu người nhảy tót qua hàng rào kẽm gai. Chỉ mười phút sau tôi đã có mặt tại quán "Thanh Hương". Đường phố vẫn chan hòa ánh điện. Ô tô xe máy vẫn tấp nập ngược xuôi. Trai thanh gái lịch vẫn từng đôi từng đôi khoác tay nhau dạo phố. Chừng hơn một tiếng sau tôi đã lại có mặt tại đơn vị. Nằm trên giường tôi khoan khoái rít từng hơi thuốc dài. Tưởng tưởng lại những cảnh yêu đương lâm ly những cảnh làm tình đủ trò đủ kiểu những cảnh ghen tuông chém giết...trong bộ phim vừa xem tôi như mê muội đi cảm thấy tự bằng lòng với mình. Thật chẳng khác gì một hiệp sĩ! Thoắt một cái đã có mặt ngoài phố. Thoắt một cái đã lại có mặt ở nhà. Rồi tôi ngủ thiếp đi. Sáng ra khi đang hua chân múa tay tập thể dục thì Cần đến bên tôi thì thào. Tôi nghe mà rùng cả mình. Thì ra đêm qua khi gác xong phiên của mình Cần vào gọi tôi gác tiếp. Vì sau cậu ta là tôi. Nhưng khi Cần vào chỉ thấy có cái giường không. Biết là tôi đã "vù" Cần định báo tiểu đội trưởng nhưng nghĩ sao lại thôi đành gác luôn phiên gác của tôi. Thật hú vía! Cần buồn rầu nói với tôi: "Mình làm thế là bao che việc làm sai trái của đồng đội tức là khuyết điểm của mình còn nặng hơn cả cậu. - Rồi Cần nói với tôi như van lơn - Huy ơi từ nay cậu đừng làm thế nữa. Nếu không cậu sẽ tự mình làm hỏng cuộc đời cậu đấy. Bố mẹ cậu mà biết cậu như thế chắc sẽ buồn lắm!". Mủi lòng trước những gì Cần vừa nói tôi chỉ khẽ gật đầu.

         Giá biết nghe lời đồng đội biết dừng lại đúng lúc thì đã không có chuyện gì xảy ra với tôi. Và đời lính tráng của tôi chắc cũng sẽ trôi đi một cách êm đẹp như bao bạn bè đồng đội khác còn có gì để kể thêm. Nhưng như ngựa quen đường cũ tôi vẫn chứng nào tật ấy. Tính vô tổ chức kỷ luật chưa bỏ được. Sau cái đêm bỏ gác trốn đi xem phim được Cần thương tình giấu đi cho tôi vẫn thỉnh thoảng trốn đơn vị ra phố chơi. Khi thì lang thang từ phố này qua phố khác. Khi thì sà vào một quán karaoke nào đó. Khi thì ngồi nhâm nhi ly cafê bên góc đường...Tiền phụ cấp hàng tháng của tôi tiền của mẹ tôi gửi cho được ném cả vào đấy. Có thời gian không một xu dính túi tôi buộc phải mang quân tư trang của mình ra hiệu cầm đồ. Hết đồ mới thì tôi bán đồ cũ. Vì bán vội bán vàng nên giá rất rẻ. Cuối cùng vì vừa bán vừa cầm mà tôi suýt nữa không còn có áo quần để thay đổi. Có lần cả hai bộ duy nhất còn lại đều bị ướt tôi phải mượn áo quần của Cần để mặc tạm. Cần người cao to mà tôi thì nhỏ bé nên khi mặc áo quần của Cần nó cứ rộng thùng thình trông rất buồn cười. Những lúc ấy mấy cậu trong tiểu đội lại nhìn tôi thì thào với nhau: "Trông như người trong tranh hài của họa sỹ Nguyễn Nghiêm ấy chúng mày nhỉ!". Họp tiểu đội trung đội tên tôi luôn được nhắc đến. Đặc biệt gần đây do những sai phạm liên tục trong thời gian vừa qua trung đội đã dành hẳn một buổi để phê bình kiểm điểm tôi. Buổi họp có cả cán bộ đại đội xuống dự. Anh cán bộ đại đội người Nghệ An tính nóng như lửa cứ một mực đòi đưa tôi ra kỷ luật trước đại đội để làm gương nhưng nhờ anh Hàn trung đội trưởng nói đỡ cho. Kết cục tôi bị kỷ luật với hình thức khiển trách trước trung đội. Tuy vậy anh cán bộ đại đội vẫn hậm hực mãi. Hình như anh thấy mức kỷ luật dành cho tôi vẫn còn quá nhẹ chưa đủ sức răn đe. Anh phát biểu giọng nặng trịch. Tôi có cảm tưởng như mỗi lời anh nói ra là một hòn đá nện xuống đầu tôi. Tôi ngồi im không nhúc nhích nghe rõ cả tiếng tim mình đập thình thịch. Cuối cùng anh hạ bớt giọng nhưng nghe vẫn rất nặng như thường thấy ở người xứ Nghệ: "...Chiến sĩ mới mô mà vô tổ chức kỷ luật muốn răng mần rứa. Không trị đến nơi đến chốn coi chừng hư hỏng. Nhưng hôm ni cứ tạm dừng lại đây. Nếu đồng chí Huy không ăn năn sửa chữa đơn vị sẽ có biện pháp kỷ luật nặng hơn...". Nhưng mà tôi đâu có chừa nên vẫn chứng nào tật ấy để rồi chuốc vạ vào thân. Sự việc này xảy ra chỉ sau cuộc họp kiểm điểm tôi có vài ngày. Và tôi cũng không ngờ  hậu quả của việc tôi làm lại nghiêm trọng đến thế. Chuyện là thế này...

         Buổi chiều hôm ấy tại quán "Thanh Hương" khi tôi đang ngồi uống cafê thì một chiếc xe tải từ hướng biên giới chạy đến đỗ lại trước cửa quán. Từ trên xe có hai người đàn ông bước xuống. Họ vào quán tìm một góc yên tĩnh rồi gọi chủ quán dọn đồ nhậu. Vừa uống hai người vừa đá mắt sang phía tôi thì thầm gì đó. Rồi một người đứng dậy đến gần tôi vừa cười vừa nói: "Chào chú em! Nếu quả thật chú em không vội mời chú em sang bên này với chúng tôi cho vui". Ban đầu tôi kiên quyết từ chối nhưng anh ta cứ mời mãi mời mãi đến nỗi chủ quán là người quen của tôi sốt ruột quá cũng phải nói xen vào. Thấy không thể từ chối được tôi đành miễn cưỡng ngồi sang. Tôi cũng định bụng là sẽ uống với anh ta một ly rồi đứng dậy ra về. Không ngờ càng uống càng bốc càng uống càng không thể dứt ra được. Hai người thay nhau vừa rót bia vừa gắp thức ăn cho tôi vừa luôn miệng mời mọc có vẻ rất thân tình: "Dùng đi chú em dùng đi đừng có ngại. Hồi trước tụi anh cũng từng khoác áo lính như em bây giờ. Em cứ dùng thật thoải mái hết bọn anh lại gọi". Thấy thái độ của hai người có vẻ ân cần vui vẻ nên tôi rất tự nhiên. Và cũng bởi tự nhiên mà tôi cứ ăn uống không chút e dè khách sáo. Trong bữa ăn hai người hỏi tôi đủ chuyện. Tôi cũng trả lời họ một cách thẳng thắn thật thà. Biết tôi là người từ bé đến giờ sống ở thôn quê bố mẹ làm nông gia đình khó khăn hai người có vẻ rất thông cảm. Khi đã ăn uống no nê và nhìn ra bên ngoài thấy trời đã trưa tôi mới giật mình đứng dậy vờ móc tay vào túi. Một người thấy vậy bèn vỗ vỗ vào lưng tôi cất giọng khề khà: "Bộ...bộ...em định trả tiền đấy à? Bọn anh có thiếu đâu mà cần tới đồng phụ cấp ít ỏi của em. Mà chú em sao vội về thế? Hôm nay chủ nhật chả lẽ không được nghỉ sao?". Anh ta ôm tôi ấn ngồi xuống ghế tiếp tục rót bia. "Dùng nữa đi chú em bia ấy mà nhạt như nước óc say sưa gì mà lo". Thế là tôi tiếp tục uống tiếp tục ăn. Một người ghé vào tai tôi thì thào: "Lính binh nhì binh nhất như chú em khổ lắm! Lương bổng có là bao mà gia đình bố mẹ ở xa lại nghèo làm sao em có thể thích nghi được với cuộc sống giữa cái cơ chế thị trường khắt khe và bề bộn này. Khi điếu thuốc khi ly cafê biết lấy đâu ra. Rồi thỉnh thoảng cũng phải...tý chút cho đỡ...thèm chứ! Mình cũng là người không lẽ cứ đứng nhìn người ta hưởng thụ sao! Lương bổng của em thế đáp ứng sao nổi. - Rồi anh ta ghé vào tai tôi nói nhỏ - Nói gần nói xa chẳng qua nói thật. Thực tình thấy tình cảnh của em bọn anh cũng thương định giúp em ít tiền và nhờ em chút việc. Việc này chẳng khó khăn nguy hiểm gì chú em chắc làm được. - Anh ta ngửng đầu nhìn quanh rồi lại cúi xuống ghé tai tôi nói tiếp - Từ đây ra quốc lộ 1A chỉ còn hơn cây số mà ở cái ngã ba đằng kia lại có cái trạm kiểm soát liên ngành.  Xe nào đi ra đấy cũng đều phải ghé trạm để họ kiểm tra. Nói thật với em trên xe anh chỉ chở ít củi với mấy thứ hàng lăng nhăng kiếm thêm chút lời nuôi vợ con chứ chẳng hàng lậu hay hàng cấm gì đâu nhưng mà họ biết họ bắt đóng thuế cũng hết lời. Anh nhờ em là nhờ thế này. Em ăn mặc đàng hoàng quân hàm quân hiệu chỉnh tề rồi chỉ việc đứng ở cửa xe anh. Khi qua trạm kiểm soát nếu họ ra hiệu cho xe dừng lại kiểm tra thì em nói với họ xe chở củi cho đơn vị em. Như thế họ sẽ nể bộ đội mà cho xe đi qua không cần kiểm tra. Xong việc bọn anh sẽ biếu em vài triệu để em mua gì thì mua". Tôi nghĩ ừ thì họ cũng đã nói rồi trên xe họ không có gì mình giúp họ một tý thôi cũng chả sao. Mà mình cũng đang cần tiền để chuộc lại mấy bộ áo quần. Mình giúp họ cũng coi như là họ giúp mình chứ có phải mua chuộc hối lộ gì mà sợ. Lúc ấy tôi chỉ biết nghĩ đơn giản như thế nên vui vẻ nhận lời. Một lát sau xe nổ máy chuyển bánh. Tôi ra đứng bên cửa xe phóng mắt nhìn về phía trước nửa lo lắng nửa hồi hộp. Thế rồi xe đến trạm kiểm soát. Tôi thấy một rồi hai anh hải quan từ trong vọng gác đi ra. Họ ra hiệu cho xe dừng lại. Nhớ lời dặn của chủ xe tôi tươi cười đưa cao tay lên vẫy vẫy. Vừa vẫy tôi vừa chỉ tay về phía doanh trại quân đội nơi đơn vị tôi đóng quân. Khi xe tới gần tôi nói to: "Các đồng chí ơi đây là xe chở củi cho bộ đội không có gì đâu!". Nhưng hai người hải quan vẫn nghiêm nét mặt tiếp tục ra hiệu cho xe dừng lại. Nhìn vào trong xe tôi thấy hai người đàn ông mặt biến sắc. Tiếp đó tôi thấy mấy chiến sĩ kiểm soát quân sự xuất hiện. Nhìn họ ai cũng mũ kêpi súng ngắn và đeo băng đỏ ở tay. Tôi run lên không hiểu chuyện gì xảy ra. Xe dừng lại. Một anh hải quan bước đến nói với người lái xe: "Tôi biết xe anh thế nào cũng qua đây mà chứ chả lẽ lại bay qua sông được sao!". Người lái xe mặt tái xanh tái xám như không còn giọt máu. Anh ta ấp úng nói gì đó với người hải quan tôi nghe không rõ.

         Những bó củi trên xe được dở xuống. Tôi giật mình khi thấy dưới những bó củi ấy là những kiện thuốc lá ngoại và rất nhiều những đầu vedio máy tính xách tay điện thoại di động...do nước ngoài sản xuất được đựng trong những thùng gỗ. Đây là những mặt hàng có tên trong danh mục cấm nhập khẩu vào nước ta. Chủ xe và tôi cùng được mời vào trạm kiểm soát để lập biên bản. Riêng tôi còn bị kiểm soát quân sự lập thêm một bản riêng. Toàn bộ số hàng nói trên được tịch thu chờ xử lý. Sau đó kiểm soát quân sự đưa tôi về cơ quan thị đội. Đến đây tôi mới vở lẽ ra rằng chiếc ôtô nói trên là của một xí nghiệp nhà nước đã nhiều lần vận chuyển hàng lậu từ biên giới về nội địa tiêu thụ. Lần này nhờ được quần chúng cung cấp tin tức nên cả chủ và hàng đã sa lưới pháp luật. Tôi là người đã thông đồng tiếp tay cho kẻ buôn lậu tội ấy cũng không phải là nhẹ. Cơ quan thị đội điện về cho trung đoàn tôi và chỉ sau đó không lâu đã thấy hai vệ binh của trung đoàn có mặt. Họ ký giấy nhận người rồi điệu cổ tôi về đơn vị. Tôi tạm thời bị đình chỉ công tác. Quân pháp sư đoàn làm việc với tôi ngay trong chiều hôm đó. Trước cơ quan pháp luật quân đội tôi có sao nói thế không giấu diếm một điều gì. "Thôi thế là hết lần này thì không ai cứu tôi được nữa rồi. Tôi đã phạm một tội tày đình. Không vào trại kỷ luật thì cũng tước quân tịch đuổi về địa phương...". Nhưng mà số tôi cũng còn may. Qua nghiên cứu hồ sơ của hải quan về chủ xe đối chiếu với lời khai thành khẩn của tôi xét thấy hành vi của tôi chưa đến mức phải truy cứu trách nhiệm hình sự quân pháp sư đoàn giao tôi cho ban chỉ huy trung đoàn xét kỷ luật nội bộ. Nhân dịp này những sai phạm của tôi từ trước đến nay đều bị phanh phui kể cả những việc chưa ai biết. Trung đoàn đã ký giấy kỷ luật tôi với hình thức cảnh cáo toàn trung đoàn ghi lý lịch quân nhân đồng thời thông báo cho địa phương và gia đình cùng biết. Bị tạm giữ ở trung đoàn chờ đơn vị lên nhận về tôi suốt ngày ngồi bó gối một chỗ cơm chẳng muốn ăn nước chẳng muốn uống. Tôi buồn rầu suy nghĩ về những gì mình đã làm từ trước tới giờ. Giá mà ngày ấy sau mỗi lần vấp ngã được đồng đội nhắc nhở tôi phải biết khắc phục sửa chữa thì đâu có như ngày hôm nay. Tôi đã lừa dối mọi người đã phụ lòng tin của anh em. Và hậu quả đến với tôi như ngày hôm nay là tất yếu. Đó là kỷ niệm đau thương của một thời nông nổi mà sẽ suốt đời tôi không bao giờ quên được. Để rồi trên chặng đường đi tiếp của cuộc đời binh nghiệp dù thời gian phục vụ chỉ còn là một năm hai năm hay lâu dài hơn thì lúc nào tôi cũng phải nhớ và lấy đó làm bài học đắt giá. Vừa xấu hổ vừa ân hận nước mắt tôi bỗng trào ra. Những giọt nước mắt đã quá muộn màng...
N.N.C

NNC

Gửi Thai và hai anh Nguyễn Đức Thiện Đào Phan Toàn

Cảm ơn Thao anh Nguyễn Đức Thiện anh Đào Phan Toàn đã chia sẻ cùng tôi qua truyện ngắn này.
Chúc Thao và hai anh luôn khỏe và hai ngày nghỉ cuối tuần thật vui!

Đào Phan Toàn

Lâu rồi mới lại đọc trang của anh...Vẫn lối viết cuốn hút người đọc với những tình tiết bất ngờ và thấm đẫm chất nhân văn!
Kính chúc anh vui nhiều!

Nguyễn Đức Thiện

góp ý

Tìm hiểu và viết được về những người lính hiện nay là một đề tài khó nhằn vậy mà NNC viết rất hồn nhiên. Chúc mừng nhé. Mong được đọc nhiều hơn nữa.

thao

chào anh NNC

GIỌT NƯỚC MẮT MUỘN MÀNG
thật hấp dẫn càng đọc càng thu hút

Chúc mùng anh