BỐ CHỒNG TÔI - NNC

 

NGUYỄN NGỌC CHIẾN

Bố chồng tôi

TRUYỆN NGẮN

        
        (Tiếp theo)
       
...Mùa đông đi qua. Rồi mùa xuân đến. Cho đến khi con trai tôi chập chững biết đi rồi bập bẹ tập nói tôi vẫn không nhận được một tý ty tin tức gì về chồng tôi. Riêng cô em chồng thì mới đây nhờ có người làng về phép chúng tôi mới biết là Vui vẫn khỏe và hiện đang cùng đơn vị bám trụ ở một cung đường Trường Sơn đâu đó trong Quảng Bình. Bố tôi vẫn ngày hai buổi làm hợp tác vẫn thức khuya dậy sớm với ao cá của mình. Tôi thì ngày ngày vừa trông con vừa đỡ đần bố việc nhà. Đến khi cháu đủ tuổi vào mẫu giáo tôi mới rảnh rỗi thời gian để tham gia việc hợp tác cùng bố. Trong căn nhà heo hút giữa cánh đồng giờ cũng đã bớt vắng lặng buồn tẻ như trước. Có thêm cu Sơn con trai tôi không khí trong nhà như thay đổi hẳn. Hằng ngày chỉ cần nghe tiếng cháu bi bô thôi là đã thấy vui vui. Rồi mỗi khi cháu khóc cháu cười được nựng cháu dỗ cháu tôi luôn có cảm tưởng như mình đang được sống trong một thế giới khác. Tuy nhiên mỗi lần ngắm nhìn khuôn mặt con tôi lại nghĩ đến chồng tôi. Những lúc ấy ruột gan tôi lại cồn cào nhớ anh. Có những đêm nằm ôm con ngủ đầu óc tôi chỉ toàn nghĩ về anh. Tôi nhớ như in cái ngày cách đây gần bốn năm về trước khi lần đầu tôi gặp anh. Đó là một buổi chiều mùa hè giữa rừng cọ quê tôi. Tôi không thể quên được ánh mắt của anh đã nhìn tôi trong cái buổi chiều rất nên thơ ấy. Để rồi sau này trong những ngày tiếp theo ánh mắt ấy của anh cùng với những gì anh nói với tôi hôm ấy cứ đeo đẳng bám theo tôi. Hình như cái duyên cái số của tôi và anh "ông trời" đã sắp sẵn ngay từ lần đầu gặp gỡ ấy. Chả thế mà khi anh ngỏ lời yêu tôi tôi đã bằng lòng ngay mà không một chút đắn đo suy tính. Rồi khi tình yêu đã chín muồi mỗi lần bên nhau anh vẫn thường nói với tôi lấy chồng bộ đội thời chiến là rất khổ có khi vợ chồng chỉ ở bên nhau được vài ngày rồi biền biệt xa nhau hàng năm thậm chí hàng chục năm trời. Nhưng đó chưa phải là tất cả. Có rất nhiều trường hợp mà người vợ còn phải gánh chịu sự mất mát thương đau gấp cả trăm vạn lần sự xa cách kia. Hồi ấy anh có nói gì tôi cũng chỉ để ngoài tai. Tôi chỉ biết là mình yêu anh và chấp nhận tất cả. Bây giờ đây cũng vậy. Dù mong ngóng chồng từng phút từng giây tôi cũng không nghĩ suy gì khác. Có chăng đó chỉ là sự nhớ thương anh không bao giờ nguôi ngoai được trong lòng tôi mà thôi.

         Bố tôi rất chiều chuộng cu Sơn nên lúc nào cũng xem cháu như cục cưng. Nó cũng mến ông chẳng kém. Mỗi ngày ông vẫn tự mình đưa cháu đến lớp rồi lại tự mình đón cháu về. Chiều chiều ông lại đưa cháu ra bờ ao hóng mát. Ở đó bố tôi dựng lên một túp lều nhỏ bên trong có đặt sẵn một chiếc chõng tre. Mỗi lần nghe ông bảo ra ngoài lều chơi là cu Sơn thích lắm! Dù đang ở bên tôi nó cũng bỏ tôi mà chạy theo ông ngay. Sau này tôi mới biết sở dĩ nó thích vậy là vì ra ngoài ấy ông thường kể chuyện cho nó nghe. Thằng bé mới tý tuổi đầu mà khôn ra phết. Có lần nó hỏi tôi về bố nó vì nó bảo ở lớp nó bạn nào cũng có bố. Bố hay chở bạn nó đến lớp bằng xe đạp. Tại sao nó lại không có bố không được bố cho đi xe đạp. Tôi nhìn con phì cười mà trong lòng thì như có muối xát. Tôi phải nói với nó là bố con đi bộ đội đánh Mỹ mai kia thống nhất bố sẽ về bố sẽ chở cu Sơn bằng xe đạp như các bạn. Từ đó ngày nào nó cũng hỏi tôi bao giờ thì bố nó về. Và ngày nào cũng như ngày nào mỗi lần nghe nó hỏi tôi lại phải nói dối nó rằng chỉ nay mai thôi là bố con sẽ về. Cho đến một ngày nó cũng hỏi tôi như vậy nhưng tôi đã không còn nói dối con được nữa. Bởi chồng tôi đã không bao giờ về nữa! Bố của con tôi đã không bao giờ về nữa!

         Tin chồng tôi hy sinh ban đầu chỉ là lời đồn. Nhưng cả tôi và bố không ai tin. Vì xưa nay trong làng ngoài xã vẫn thường có những tin đồn thất thiệt như thế. Có gia đình đã phải mất ăn mất ngủ khóc sưng cả mắt chỉ vì những tin đồn vô căn cứ đó. Nhưng dẫu sao khi phải nghe những tin dữ như vậy cả tôi và bố đều hết sức lo lắng. Đã thế gần đây đêm nào tôi cũng chiêm bao thấy chồng tôi. Những cơn mơ cứ lặp đi lặp lại khi thực thực hư hư nhưng cũng có khi rất rõ ràng cụ thể. Có đêm tôi thấy chồng tôi y như giữa đời thực. Anh nói gì làm gì khi tỉnh dậy tôi vẫn nhớ như in. Nhưng cũng có khi mơ thấy anh sáng ra tôi không nhớ gì nữa. Sau mỗi lần như thế khi thức dậy người tôi bàng hoàng mồ hôi vả ra như tắm. Có một cái gì đó rất khác thường trong con người tôi mà tôi không sao cắt nghĩa được. Tôi cũng không hiểu những mộng mị mà tôi thường gặp ấy là điềm lành hay dữ? Liệu đó có phải là điều không hay đang xảy ra với gia đình tôi không? Và những giấc chiêm bao đêm đêm đến với tôi có phải là dự báo trước về điều chẳng lành ấy?

         Và rồi cái gì đến cũng đã đến. Một ngày cuối năm chỉ cách đó không lâu tôi nhận được tin chồng tôi hy sinh. Lần này không phải là tin đồn nữa mà là tin từ chính tờ giấy báo tử do đơn vị anh chuyển về tận nhà. Cùng với giấy báo tử là một số tư trang còn lại của anh. Bố con tôi nhận được tin mà ngỡ như nghe tiếng sét bên tai cảm thấy choáng váng vì đau đớn. Cả xóm kéo đến chia sẻ nỗi buồn với gia đình tôi. Tôi bỏ ăn nằm bệt một chỗ liền mấy ngày. Tôi đã khóc không biết bao nhiêu là nước mắt. Đã từ lâu rồi nước mắt tôi hình như đã cô lại đặc quánh lại trong nỗi mỏi mòn đợi trông thì nay như được dịp tan chảy ra vỡ òa ra xối xả. Tôi khóc chồng tôi đến độ sưng húp cả mắt. Tôi khóc ngày khóc đêm. Khóc cả khi đang ngủ. Khóc cả trong giấc mơ. Nước mắt tôi hình như cũng cạn kiệt đi qua mỗi lần tôi khóc vì nỗi đau mất chồng.

         Một tháng trôi qua mà tôi vẫn suy sụp không sao gượng dậy được. Đôi khi tôi cố làm ra vẻ cứng rắn lên để động viên bố nhưng mỗi lần nhớ đến chồng tôi là tôi lại ỉu xìu dúm dó như trái bóng xì hết hơi không thiết tha gì nữa. Chính những lúc như thế bố là người đầu tiên nâng đỡ tôi động viên tôi. Tôi biết bố không khóc không kêu trời gọi đất như tôi khi được tin con trai hy sinh nhưng ẩn sau vẻ mặt già nua khắc khổ ấy là cả một nỗi đau chẳng dễ gì phôi phai được. Có thể bố không khóc nhưng mỗi sợi tóc trên đầu bố qua một đêm lại bạc trắng thêm ra. Cái dáng dấp lanh lợi như cũng không ở lại cùng bố nữa. Và cả nụ cười trìu mến ngày ngày tôi gặp cũng lụi tàn đi nhanh chóng để nhường chỗ cho một vẻ mặt đăm chiêu sầu muộn. Có những lần tôi thấy bố ngồi ủ rủ một mình ngoài bờ ao hàng giờ đồng hồ. Tôi đến sát bên bố vẫn không hay biết. Rồi khi tôi gọi phải lần thứ mấy bố mới giật mình nhận ra. Tôi thấy bố gầy hẳn đi trông xác xơ tiều tụy. Đã thế bố chẳng mấy khi chăm chút cho mình. Ngay cả việc cạo râu là việc bố rất siêng nhưng giờ bố cũng để mặc. Cả tóc bố cũng vậy chẳng mấy khi bố chải cho ngay ngắn như trước đây khi có việc phải ra khỏi nhà. Đau thương đã làm bố già đi rất nhiều. Tôi thương bố thường âm thầm giấu đi những giọt nước mắt không để bố biết. Nhưng khi ở cạnh bố chỉ cần thấy bố không còn vui cười như trước hay trong các bữa ăn mỗi khi bố buông đũa đứng dậy là tim tôi lại nhói đau. Tôi không biết phải làm gì để động viên tôi càng không biết phải làm gì để động viên bố. Nên cứ thế để mặc cho nỗi đau trôi theo thời gian.

         Những lúc buồn tôi thỉnh thoảng lại lục dở tư trang của chồng tôi mà đồng đội anh mang từ chiến trường về. Từ chiếc ba lô cũ kỹ đến đôi giày vải rồi chiếc mũ tai bèo...tất thảy mọi thứ đều làm tôi rưng rưng khi được nâng niu chúng trong tay. Cuốn sổ nhật ký của anh tôi đọc đọc lại đến thuộc lòng. Trong gần hai trăm trang anh ghi lại những sự kiện đáng nhớ kể từ ngày nhập ngũ cho đến lúc anh hy sinh thì có tới mấy trăm lần anh nhắc đến tên tôi. Anh dành rất nhiều trang nhật ký để viết về tình yêu của chúng tôi kể từ buổi đầu gặp gỡ. Rồi những ngày ở chiến trường. Hầu như không lúc nào là anh không nghĩ đến tôi. Anh dành trọn vẹn niềm thương nỗi nhớ cho tôi. Anh khao khát sớm được trở về cùng tôi. Trong trang nhật ký đề ngày 17 tháng 3 năm 1968 chỉ hai ngày trước khi hy sinh anh đã viết cho tôi như một bức thư: "Lan ơi! Chỉ còn ít ngày nữa thôi đơn vị anh sẽ bước vào cuộc chiến đấu mới sẽ tấn công lên cao điểm Làng Vây - Khe Sanh. Đây là trận đánh hợp đồng binh chủng lớn nhất từ trước đến nay mà anh được tham gia. Đêm nay bên bờ sông Xêpôn nằm đợi giờ xuất kích trong cái không khí lành lạnh của sương đêm trong cái âm u tĩnh mịch của núi rừng Trường Sơn...anh bỗng thấy nhớ em vô bờ vô bến. Giờ này em còn thức hay là em đã ngủ? Em có biết rằng lúc này đây trước khi vào trận đánh anh đang nghĩ gì không? Vậy là vừa tròn ba năm vợ chồng mình xa nhau rồi Lan nhỉ? Chắc em đã sinh con? Con của chúng ta là gái hay trai hả em? Anh hỏi em thế thôi chứ gái hay trai anh đều vui. Anh ước mình có được đôi cánh thần tiên để ngay từ bây giờ bay về với em và con. Anh chỉ cần được ở bên em và con một lát một lát thôi như thế cũng mãn nguyện lắm rồi. Lan ơi anh yêu em và nhớ em nhiều lắm! Có những lúc anh nhớ em mà cảm thấy ruột gan cồn cào đau đớn. Anh tự trách mình đã không làm gì để em được hạnh phúc. Thôi thì mai này nước nhà thống nhất anh sẽ trở về bù đắp lại tất cả cho em em nhé! Còn bây giờ anh xin dừng lại đây. Anh hôn em và con!".

         Chiến tranh phá hoại của không quân Mỹ ngày càng mở rộng ra miền Bắc. Con đường cạnh nhà tôi vốn yên ả thanh bình nay cũng trở thành mục tiêu đánh phá của các loại máy bay. Thì ra kẻ địch đã đánh hơi được vị trí chiến lược của con đường này. Ban đầu chúng chỉ ném bom vào các vị trí cầu cống hoặc đánh vào các mục tiêu mà chúng phát hiện. Sau mật độ đánh phá ngày một dày đặc hơn. Chúng đánh ngày đánh đêm đánh vào bất cứ thời tiết nào. Bầu trời lúc nào cũng ong ong tiếng tàu bay và ầm ầm tiếng nổ của các loại bom đạn mà kẻ địch trút xuống. Làng tôi ở cạnh con đường ấy nên cũng nằm trong tầm đạn bom của địch. Thế là cả làng lại phải đào hầm trú ẩn. Lực lượng thanh niên phụ nữ được biên chế vào các đơn vị dân quân trực chiến bắn máy bay Mỹ. Một đơn vị bộ đội pháo cao xạ cũng được điều về đây để bảo vệ con đường. Tôi xin bố ra nhập lực lượng dân quân. Bố tôi đưa cu Sơn năm ấy học vỡ lòng sơ tán đến một xã khác cùng với người già và trẻ em trong làng. Mỗi tuần bố và tôi lại thay nhau lên thăm cháu một lần. Ở dưới này tôi vừa tham gia sản xuất vừa trực chiến cùng bộ đội và dân quân. Tôi khuyên bố lên ở với cháu nhưng bố không nghe. Bố bảo bố đã già cả gì cho lắm mà phải đi sơ tán. Ở huyện bên còn có cả một trung đội dân quân là các cụ phụ lão vẫn ngày ngày bám trụ chiến hào bắn cháy máy bay Mỹ thì sao.

         Đã gần bốn năm kể từ ngày chồng tôi hy sinh tôi thấy bố chưa một lần than vãn điều gì. Bố chỉ buồn và nỗi buồn cũng chỉ âm thầm lặng lẽ trong lòng chứ chưa một lần bố thốt ra thành lời. Nhiều lần tôi để ý thấy bố muốn nói với tôi một điều gì đó nhưng rồi lại thôi. Tôi nghĩ chắc là bố chưa tiện nói ra. Mãi gần đây trong một lần khi hai bố con đang ở nhà tự nhiên bố gọi tôi lại và bảo: "Lan à con đã về đây sống với bố được mấy năm nay. Ngọt bùi chưa thấy đâu mà đắng cay thì đã muôn phần con chịu. Tình cảm bố dành cho con thế nào con cũng biết. Nay chồng con vì đất nước mà hy sinh để con phải dang dở giữa chừng. Nếu con vẫn thuận lòng ở lại đây cùng bố thì từ nay bố xin được xem con như là con gái của bố. Con có điều gì cần chia sẻ thì cũng đừng ngại khi phải giải bày với bố nghe con. - Tôi chưa kịp trả lời thì bố đã lại nói -  Nhưng bố cũng không muốn con phải phí hoài tuổi xuân của mình chỉ vì những chuyện đã qua. Bởi tất cả những chuyện đó đã vĩnh viễn mất đi rồi đã không bao giờ còn lấy lại được nữa rồi. Con còn trẻ tương lai của con còn rất dài. Con hãy dành cho mình cái quyền được làm lại hạnh phúc từ đầu. Bố sẵn sàng ủng hộ con và lúc nào bố cũng mong con hạnh phúc...". Tôi đọc được trong câu nói của bố là cả một tấm lòng. Có lẽ là vì bố thương tôi không muốn tôi phải chịu cảnh góa bụa không muốn tôi phải giam hãm đời mình trong cảnh đơn côi. Bố muốn tôi đi bước nữa. Bố muốn tôi tìm cho mình một người đàn ông khác để trao thân gửi phận xây đắp hạnh phúc mới. Chắc hẳn bố phải cân nhắc kỹ lắm suy đi nghĩ lại nhiều lắm bố mới có thể nói với tôi như vậy.

         Từ ngày chồng tôi hy sinh cho đến nay dù nỗi đau đã phần nào nguôi ngoai nhưng chưa bao giờ tôi có ý nghĩ là tôi sẽ tìm cho mình một người đàn ông khác. Tôi biết tôi vẫn trẻ. Và theo như đánh giá của cánh đàn ông mà tôi tình cờ nghe được thì về mặt hình thức tôi vẫn còn mặn mà duyên dáng lắm! Có người còn cho tôi là trẻ đẹp không thua kém gì các cô gái mười tám đôi mươi. Chả thế mà có không ít người đàn ông đã theo đuổi tôi chết mê chết mệt vì tôi. Tán tỉnh tôi nồng nàn và tha thiết hơn cả là anh Lường sỹ quan đơn vị pháo cao xạ. Anh Lường gặp và làm quen tôi trong những lần tôi cùng dân quân đi tham gia trực chiến với đơn vị anh. Phải thừa nhận anh Lường rất đẹp trai. Tính tình anh lại vui vẻ nên lần đầu khi gặp anh mới chỉ tiếp xúc sơ sơ không những tôi mà các chị các cô ai cũng mến. Ban đầu tôi cũng chỉ nghĩ đơn giản tôi và anh quen nhau cùng lắm thì cũng chỉ là tình anh em tình quân dân chứ có gì mà phải giữ kẻ. Không ngờ anh đã tìm hiểu về tôi khá kỹ từ hồi nào. Càng về sau tôi càng để ý thấy anh muốn tìm cách gần gũi để được trò chuyện với tôi. Biết anh là người đàng hoàng vui tính nên tôi chẳng nề hà gì. Trái lại có lúc tôi còn tỏ ra quý mến anh hơn hẳn những người khác trong đơn vị. Thế rồi trong một lần tiễn tôi về nhà anh đã bất ngờ tỏ tình với tôi. Tôi một hai từ chối anh thẳng băng không xót xa lưu luyến. Nhưng anh đã không tỏ ra giận dỗi hay thất vọng. Mà trái lại mọi cử chỉ lời nói của anh càng hết sức từ tốn. Anh nói vì quá thương tôi yêu tôi nên anh mạnh dạn tỏ tình với tôi. Kể ra như thế có hơi bất ngờ thậm chí trong một chừng mực nào đó còn có phần suồng sả nhưng anh không thể không nói ra nỗi lòng mình. Anh sợ từ nay về sau sẽ không có một cơ hội nào tốt hơn nữa để anh giãi bày cùng tôi. Anh cũng biết là khi nói ra điều hệ trọng này chắc chắn tôi sẽ từ chối. Nhưng anh mong tôi hãy tha thứ và đừng giận anh về sự tỏ tình đường đột này. Dù sau này tôi có bằng lòng hay không bằng lòng yêu anh thì anh cũng không bao giờ trách cứ hay giận dỗi gì tôi cả. Sau lần ấy anh Lường còn chủ động gặp tôi mấy lần nữa. Những lần sau này tôi không thẳng băng như lần trước nhưng cũng không hẳn đã nhận lời anh. Tôi thấy tôi như một kẻ đang đứng trước ngã ba đường mà chưa biết phải rẽ về lối nào.

         Chuyện giữa tôi và anh mới chỉ đến đó mà đã có khối người biết. Mấy chị cùng làng cứ nằng nặc khuyên tôi là nên đến với anh Lường ngay đi đừng để tuột mất cơ hội...ngàn vàng này. Qua cách nhìn nhận đánh giá của các chị thì anh Lường đúng là mẫu đàn ông lý tưởng mà không phải người phụ nữ nào cũng có cơ may với được. Có chị còn bướm ong hoa lá rằng mày dại lắm Lan ơi ôm khư khư gì nỗi đau quá khứ cho thiệt thân hãy tỉnh ngộ lại đi mà đón chào một ngày mới tươi đẹp với rất nhiều hoa thơm và nắng hồng ở phía trước! Mỗi người một cách nhưng xem ra ai cũng chân thành. Tôi biết trái tim tôi chưa đến nỗi chai lỳ nên không phải không rung động trước những tình cảm tốt đẹp mà anh Lường đã dành cho tôi. Từ nơi sâu thẳm của lòng mình tôi biết tôi đã dành một góc nho nhỏ cho riêng anh. Mỗi lần nghĩ đến anh thì chính từ nơi đã từng rớm máu ấy của lòng tôi lại dấy lên một tình cảm vừa âm thầm vừa mãnh liệt. Nhưng không hiểu sao tôi vẫn chưa đủ tự tin để cởi mở lòng mình. Có lẽ qua người này người kia bố tôi cũng đã ít nhiều biết được chuyện này. Thì đúng vậy thật. Bố không những biết mà còn rất quan tâm đến việc anh Lường và tôi. Tôi nghe anh Lường kể là đã có lần bố tôi ra tận trận địa pháo để gặp anh. Bố gọi anh ra một góc hỏi han anh đủ thứ. Rồi bố nói với anh đại để con Lan nó là con dâu tôi nhưng cũng là con gái tôi vì thế tôi cần phải biết anh là người thế nào. Sau bố đổi cách xưng hô nhẹ nhàng nói với anh nếu cháu thực lòng thương yêu con Lan nhà bác và sau này nhất định mang lại hạnh phúc cho nó thì bác sẽ hết lòng vun vén cho hai đứa. Có lẽ bây giờ nó còn ngập ngừng chưa dứt khoát với cháu lý do gì chắc cháu cũng biết...Nhưng rồi bác tin là nó sẽ đồng ý. Cháu hãy kiên trì và chờ đợi. Thảo nào có lần bố nói với tôi rất vui vẻ: "Chuyện giữa con với anh bộ đội bố đã nghe qua. Bố rất mừng. Thôi thì con hãy bằng lòng với người ta đi. Cái anh bộ đội tên Lường ấy bố thấy được lắm! Bố nhìn người bố biết. Anh ấy thực lòng thương yêu con đấy con hãy cho anh ấy một cơ hội. Với lại con cũng đừng quá nặng lòng với chồng con nữa. Hãy vui lên mà đón lấy hạnh phúc đang đến với con. Chồng con dưới suối vàng chắc cũng mong  con như vậy. Nếu như nó biết nó hy sinh thì bố tin lời trăng trối cuối cùng của nó dành cho con là thấy con được hạnh phúc chứ không phải thấy con sống mãi như thế trong khổ đau...". Tôi rơm rớm nước mắt nói với bố: "Nhưng con không muốn xa bố. Bố đã mất nhà con rồi bây giờ lại mất thêm con nữa bố sẽ sống ra sao. Con chỉ muốn cả đời này được ở cạnh bố được đói no bố con bên nhau thôi". Bố gạt đi: "Đi lấy chồng chứ mất cái gì mà mất! Thôi nghe lời bố đi! Chiều nay thằng Lường nó sẽ đến chơi liều liệu mà tiếp nó đừng để nó ra về mặt mày ủ rà ủ rủ bố thấy tội lắm!".

         Một năm sau tôi và anh Lường tổ chức lễ thành hôn. Nói thì to tát thế chứ lễ cưới của chúng tôi chỉ gọn ghẽ có mấy mâm cơm còn chủ yếu là bánh kẹo cau trầu...cốt để "hợp thức hóa" cái danh nghĩa vợ chồng và gặp gỡ đôi bên gia đình cô dâu chú rể. Thật buồn cười khi anh chính trị viên đơn vị giới thiệu sự hiện diện của hai gia đình. Tưởng có ai lại hóa ra chỉ có bố tôi vợ chồng em Vui là đại diện cho nhà gái và mấy anh bộ đội thay mặt đơn vị đại diện cho nhà trai. Khách đến dự chỉ toàn bộ đội và dân quân. Do điều kiện chiến tranh nên trước đó cả tôi và anh Lường cùng bàn với nhau là không nên mời bố mẹ đẻ hay bất kỳ ai ruột thịt vào dự lễ cưới. Sau này mọi việc xong xuôi sẽ chỉ báo tin vui. Anh Lường cũng nhất trí với tôi là chỉ tổ chức đơn giản vì dẫu sao tôi cũng đã một lần đò. Còn anh là trai tân chưa vợ lẽ ra cũng nên làm...to to một tý nhưng chiều tôi anh bằng lòng và còn nói vui thêm chuyện đó to nhỏ anh không cần anh chỉ cần có tôi và hai đứa sống với nhau hạnh phúc là đủ.

         Sau lễ cưới không lâu thì Mỹ tuyên bố ngừng ném bom miền Bắc. Anh Lường theo đơn vị hành quân vào phía trong. Rồi cứ thế anh đi một mạch cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng mới trở về. Lúc ấy bé gái của chúng tôi đã gần hai tuổi. Và cu Sơn đã bước vào lớp bốn. Anh Lường chuyển về công tác ở bộ tư lệnh quân khu với quân hàm trung tá. Hàng tuần cứ vào ngày chủ nhật anh lại về nhà. Anh nói với bố là sau này khi nghỉ hưu anh cũng sẽ ở lại đây. Anh sẽ coi nơi đây là quê hương thứ hai của anh. Mấy năm sau nữa theo nguyện vọng của bố vợ chồng tôi làm một chuyến hành hương vào chiến trường Quảng Trị tìm và cất bốc hài cốt anh Mừng đưa về quê nhà.

         Bố tôi năm ấy tròn tám mươi tuổi nhưng vẫn còn khỏe và minh mẫn lắm! Mấy năm nay bố chỉ quẩn quanh ở nhà trông cháu hoặc đến chơi với mấy ông bạn già trong xóm. Những khi nhớ việc buồn bã chân tay bố thường ra bờ ao cho cá ăn. Hoặc cũng có khi bố ra tận ngoài đồng xem lúa má một lúc rồi về. Năm ấy anh Lường được nghỉ phép vợ chồng tôi xin phép bố đưa các cháu về thăm quê một chuyến. Nhưng vừa ra đến quê chưa được mấy ngày thì tôi nhận được tin bố tôi đang ốm rất nặng khả năng không qua khỏi. Chúng tôi ù chạy ra bến xe. Và mãi hơn một ngày sau khi chúng tôi về đến nhà thì bố đã trong tình trạng hôn mê. Tôi lao vào ôm lấy bố lay gọi. Thật kỳ lạ đã mấy ngày bất tỉnh vậy mà khi tôi cất tiếng gọi thì bố tôi từ từ mở mắt ra nhìn tôi. Lúc ấy ai cũng bảo là bố chỉ chờ tôi về gặp cho được tôi rồi bố mới đi. Bàn tay bố lần nắm tay tôi. Đôi môi bố mấp máy như còn muốn dặn dò tôi điều gì. Tôi không biết bố nói gì nhưng cũng cứ gật đầu lia lịa với bố như là mình đã nghe rõ. Tôi thấy trên mắt bố hai giọt lệ lăn ra. Rồi chỉ lát sau bố tắt thở. Tôi choàng tay ôm lấy bố gục đầu trên ngực bố cả người tôi rung lên theo những tiếng nức nở...
(Hết)
N.N.C
Những truyện ngắn sẽ được giới thiệu trong thời gian tới:
Giọt nước mắt muộn màng Đêm - miền biên ải Hoa hậu làng Blogs Người đàn bà xa xứ Mùa bông điên điển Ông Tám Râu Người hát khúc dân ca...và một số truyện ngắn khác.

NNC

GỬI ANH VÕ VĂN HOA NGỌC DU và ĐỨC TIÊN

Cảm ơn anh Võ Văn Hoa Ngọc Du và Đức Tiên.
Blogs còn trục trặc lắm!
Nhưng như thế cũng là vui rồi...
Chúc các anh một ngày mới vui khỏe!

ductien

cảm nhận

Blog dạo này chưa ổn định cố chờ nhé

Ngoc Du

gửi a Chiến

Vậy là blogs lại hoạt động.Anh em bè bạn lại gặp gỡ vui vẻ.Khỏe chứ anh Chiến à.Câu chuyện thật xúc động tình cảm rất hậu ... ai cũng tốt .

vOVANHOA

Gửi anh !

Lâu rồi mới trở lại
May ra trang còn nguyên
CHÚC NHÀ VĂN TÁI XUẤT GIANG HỒ - THƠ VĂN ĐẦY MÌNH!