CAO HẠNH - NNC

 

CAO HẠNH

           Cao Hạnh là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam hội viên Hội Nghệ sỹ Sân khấu Việt Nam hội viên Hội Văn nghệ Dân gian Việt Nam Phó Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Quảng Trị và là Tổng Biên tập Tạp chí Cửa Việt gần mười lăm năm nay.

         Cao Hạnh yêu văn chương và đến với văn chương ngay từ khi đang là học sinh. Rồi sau này khi đã là một cán bộ văn hóa huyện về cơ sở công tác anh đã có những sáng tác đầu tay bằng những vở kịch bài thơ...do chính anh dàn dựng diễn xuất phục vụ công chúng khán giả là đồng bào vùng giới tuyến Vĩnh Linh trong những năm đầu sơ tán trở về xây dựng hàn gắn vết thương chiến tranh.
         
Khởi nghiệp để rồi gắn bó với văn chương mấy chục năm qua bằng những vở kịch bài thơ nhưng thành công lớn nhất ở nhà văn mộc mạc chân quê luôn đau đáu một nỗi niềm về quê hương nguồn cội này lại là thể loại truyện ngắn - một thể loại văn học được xem là không phải ai suốt một đời đa mang gắn bó cũng đều thành công.

 

Nhà văn Cao Hạnh         

          Cao Hạnh đến với truyện ngắn để rồi có ngay tập truyện ngắn đầu tay "Bồ Câu Xám" do Nhà xuất bản Thanh niên ấn hành ra mắt bạn đọc khi mà tuổi đời của anh vẫn còn rất trẻ. Cũng trong thời gian này một vở kịch ngắn của anh đã đoạt giải nhất về đề tài lực lượng vũ trang và chiến trang cách mạng.
         
Cao Hạnh viết chậm chắc có vẻ như anh không quan tâm đến số lượng mà cái anh hướng tới chính là chất lượng chính là cái còn lại trong lòng bạn đọc qua mỗi sáng tác của mình. "Huyền Thoại Tình Yêu" - Nhà xuất bản Hội Nhà văn năm 1999 là một tập truyện ngắn hay của anh. Trong tập này một số truyện như "Chiếc khăn che mặt" "Bài ca điệu lý"...đã được chọn in trong các tập truyện ngắn hay.
         
Mới đây anh lại cho ra mắt bạn đọc tập truyện ngắn "Vú Cát". Ngay từ khi mới ra đời "Vú Cát" đã đón nhận sự sẻ chia đồng cảm hết sức nồng hậu của giới văn học và bạn bè yêu văn chương. Đã có hàng chục bài viết của các nhà phê bình các nhà văn bạn đọc...đăng tải trên các báo các tạp chí văn nghệ trong cả nước nói về tập truyện ngắn này. Và một chút nữa thôi "Vú Cát" đã được vinh danh trong giải thưởng hàng năm của Hội Nhà văn Việt Nam.
         
Bẵng đi một thời gian ít thấy Cao Hạnh viết truyện ngắn mà thay vào đó là kịch là thơ nhất là thơ. Hình như anh muốn quay trở lại cái thể loại ban đầu anh yêu thích để thử sức mình. Một vài năm trở lại đây thơ Cao Hạnh liên tục xuất hiện trên các báo và tạp chí văn nghệ từ tờ báo...to nhất là Tạp chí Thơ của Hội Nhà văn Việt Nam đến những tạp chí văn nghệ các tỉnh thành. Và chỉ mới đây thôi anh đã cho xuất bản tập thơ "Giấc Mơ Màu Cỏ" của mình tập hợp hơn bốn mươi bài thơ trong tổng số hàng trăm bài mà anh đã sáng tác trong thời gian qua.

          Thơ Cao Hạnh chịu ảnh hưởng sâu sắc của thể loại truyện ngắn mà anh là người từng trải. Đó là ở mỗi bài thơ của anh trong cái cảm xúc mênh mông vời vợi nặng nghĩa nặng tình...với quê hương cha mẹ người thân bạn bè những kỷ niệm trong cuộc đời...bao giờ cũng lấp lánh hình bóng ai đó trong thơ anh. Một người cha với dư âm tiếng đàn bầu thánh thót; một người mẹ với điệu hò ru con ngọt ngào thắm thiết; một người chị đi lấy chồng xa; một cô gái và người yêu trên thảo nguyên mênh mông; một chân dung nhà thơ giữa làng mạc ruộng đồng...Mỗi bài thơ của Cao Hạnh bao giờ cũng ngân rung tiếng nức nở của cõi lòng và chan chứa thấm đẫm tình yêu thương đồng loại mà anh muốn nhắn gửi. Thơ anh vì thế mà đằm thắm dịu dàng giàu cảm xúc dễ đọc dễ thuộc dễ đi vào lòng người. Và tôi cho rằng những bài thơ "có nhân vật" là những bài thơ thành công nhất của anh.
         
Viết về chân dung văn học Cao Hạnh không thể trong một bài viết nhỏ mang tính giới thiệu trên trang blog này mà nói hết được. Có lẽ tôi sẽ trở lại với nhà văn này trong một bài viết đầy đủ hơn. Còn bây giờ xin được gửi tới bạn đọc một số bài thơ của Cao Hạnh trong tập "Giấc Mơ Màu Cỏ" do Nhà xuất bản Thuận Hóa ấn hành vào đầu năm 2010 này. Cũng xin nói thêm những bài thơ tôi chọn dưới đây chưa hẳn là những bài thơ hay nhất của anh trong tập thơ này.
                                                                                                          Vĩnh Linh  ngày 03.03.2010
                                                                                                                 
Nguyễn Ngọc Chiến

 

 

THẢO NGUYÊN
thơCaoHạnh

Thảo nguyên ơi...thảo nguyên
Nơi anh đi cùng em
Giữa những chiều mênh mông hoa cỏ
Giữa những chiều biếc xanh ngọn gió
Màu hoa tím lặng trong chiều
Trên thảo nguyên đôi bướm trắng vờn nhau
Dệt giữa trời xanh hoa nắng
Anh nói bắt cho em bướm trắng
Em mỉm cười nũng nịu "bướm vàng thôi"

 

 

Hai chúng mình đuổi bướm em ơi
Trong phút chốc bướm bay đi đâu mất
Chỉ còn lại giữa hương hoa cỏ mật
Đôi chúng mình ngây ngất ngắm trời xanh
Em hái nhành cỏ biếc trao anh
Anh đặt bông mua vào môi em gái
Em tinh nghịch cắn bông hoa thế mãi
Để anh lỡ làng
              
cháy bỏng
                        
nụ hôn em...
Thảo nguyên...thảo nguyên
Anh không ngờ từ đó xa em
Xa mãi mãi khi đầu xanh đã bạc
Nhớ một nụ hôn chưa bao giờ trao được
Nên cuộc đời thảm cỏ cứ xanh non.
C.H

 

NGÀY CHỊ ĐI LẤY CHỒNG
thơCaoHạnh

Ngày chịu đi lấy chồng
Tóc em còn để chỏm
Giờ đưa dâu
Em mãi bắt cào cào
Sực nhớ lại
Em chạy ùa ra bến sông
Lúc ấy con thuyền đã rời bến ngược dòng
Chị ngoảnh lại nhìn em lệ tràn mi mắt
Em bâng khuâng hồn níu bóng con thuyền
Sỏng tay
            
rơi
                c
on cào cào bay lên
Đôi cánh tím vẽ hoàng hôn lên nắng vàng hun hút.

 



Ngày ấy chị đi để lại
Chiếc áo tơ tằm có hàng cúc bóp
Và cuốn sổ bìa da ghi bài hát
Nét chữ hiền màu mực tím rưng rưng
Lũ chúng em dành nhau chiếc áo tơ tằm
Để hít hà hơi chị
Những đứa em chưa hề biết chữ
Mà ngày nào cũng lật sổ từng trang...

Rồi một ngày con quạ bay ngang
Để lại tiếng kêu lạnh núi
Cả nhà nhìn nhau không nói
Ba ngày sau tin chị mất bay về
Cả nhà đang ăn cơm bỏ đũa chạy ra sông
Mẹ đau đớn lăn mình trên vạt cỏ
Dòng sông đưa chị về bến cũ
Nơi ngày xưa chị đi lấy chồng
Tiếng em khóc gào hằn lên mặt sông
Bãi cỏ cào cào tung lên ngàn cánh tím
Như hoàng hôn vỡ thành từng mảnh
Bay mù trời xoáy lốc vào đêm.

Chị ơi...từ ấy đã bốn mươi năm
Mái tóc em bây giờ điểm bạc
Thời gian cứa lên làn xanh từng nhát
Bao đau thương chôn chặt trong lòng
Kỷ niệm ngày chị đi lấy chồng.
C.H  

              

NNC

GỬI HOA BẰNG LĂNG

Hai bài thơ của anh CH gần gũi giản dị nhưng dạt dào tình cảm...
Anh giới thiệu hay lắm...
Thăm anh chúc anh vui nhé.
-------------------------------------------------------------------------

Anh cảm ơn Hoa Bằng Lăng nhé!
Chúc em luôn có những sáng tác thơ mới ngày càng hay để mọi người thưởng thức!

hoabanglang

Gửi anh NNC

Hai bài thơ của anh CH gần gũi giản dị nhưng dạt dào tình cảm...
Anh giới thiệu hay lắm...
Thăm anh chúc anh vui nhé.

NGUYỄN NGỌC CHIẾN

GỬI CHỊ ĐINH THU VÂN

Qua anh cho Thu Vân hỏi về cuộc thi thơ của tỉnh Bình Thuận 2009 đã tổng kết chưa? Như Thu Vân được biết qua thông báo về cuộc thi này trong Blog của anh thì trao giải vào Nguyên Tiêu Canh Dần 2010. Nay vẫn chưa thấy gì anh ạ (vì Vân cũng có bài dự thi). Chúc anh khỏe và công tác tốt! Thu Vân
-------------------------------------------------------------------------------------

Chị Đinh Thu Vân thân mến!
Hồi đó do biết tôi là cộng tác viên của Tạp chí Văn nghệ Bình Thuận (thể loại truyện ngắn) và có lẽ tình cờ gặp trang blog của tôi nên Tạp chí Văn nghệ Bình Thuận đã gửi THÔNG BÁO CUỘC THI THƠ BÌNH THUẬN vào email của tôi có ý nhờ tôi thông báo hộ.
Trân trọng tạp chí tôi đã giới thiệu Thông Báo này vào trang blog của mình như chị biết.
Vì không thi thơ nên tôi không biết Tạp chí Văn nghệ Bình Thuận đã Tổng kết và trao giải chưa.
Nếu chị Đinh Thu Vân có thơ dự thi ở tạp chí và cần hỏi điều gì thì chị có thể liên lạc với Tòa soạn Tạp chí Văn nghệ Bình Thuận qua địa chỉ sau:
- Tạp chí Văn nghệ Bình Thuận
Số 6 - Nguyễn Tri Phương - Phan Thiết - Bình Thuận
Hoặc điện thoại: 062 3818 782
Chúc Nhà thơ Đinh Thu Vân và gia đình năm mới dồi dào sức khỏe - hạnh phúc và thành đạt!
Chúc thơ chị ngày càng hay và luôn được bạn đọc mến mộ!

Đ.Thu Vân

Hỏi thăm anh Nguyễn Ngọc Chiến

Qua anh cho Thu Vân hỏi về cuộc thi thơ của tỉnh Bình Thuận 2009 đã tổng kết chưa? Như Thu Vân được biết qua thông báo về cuộc thi này trong Blog của anh thì trao giải vào Nguyên Tiêu Canh Dần 2010. Nay vẫn chưa thấy gì anh ạ (vì Vân cũng có bài dự thi). Chúc anh khỏe và công tác tốt! Thu Vân

NGUYỄN NGỌC CHIẾN

GƯI ANH SỮA ĐỒNG XOÀI

chắc mình chôm của anh một tấm hình quá hà! nhìn nghe xao xuyến quá...
sữa ghé thăm chúc anh ngày mới nhiều niềm vui
--------------------------------------------------------------------------

Cảm ơn anh Sữa Đồng Xoài nhé!

NGUYỄN NGỌC CHIẾN

GỬI ANH TỊNH

Bài viết ngắn gọn gàng nhưng đủ ý anh ạ!
Chúc mừng NV Cao Hạnh
Chúc anh vui vẻ!
---------------------------------------------------------

Cảm ơn anh Mai Thanh Tịnh nhé!

suadx

chắc mình chôm của anh một tấm hình quá hà! nhìn nghe xao xuyến quá...
sữa ghé thăm chúc anh ngày mới nhiều niềm vui

Mai Thanh Tịnh

Bài viết ngắn gọn gàng nhưng đủ ý anh ạ!
Chúc mừng NV Cao Hạnh
Chúc anh vui vẻ!

nguyenngocchien

GỬI ANH CÁT BIỂN

Chị ơi...từ ấy đã bốn mươi năm
Mái tóc em bây giờ điểm bạc
Thời gian cứa lên làn xanh từng nhát

Đọc thơ Cao Hạnh thật cảm động cám ơn anh Nguyễn Ngọc Chiến giới thiệu cho độc giả biết thêm về nhà thơ Cao Hạnh.
----------------------------------------------------------------------

Cảm ơn anh Cát Biển nhé!
Chúc anh mạnh khỏe và luôn có những sáng tác mới!

nguyenngocchien

GỬI ANH TRẦN NGỌC THANH

Đọc lời giới thiệu của NG.NG.CH về một nhà văn Cao Hạnh nghe đã lắm rồi không những vậy ma nghe còn "kêu" lắm .thêm 2 bài thơ trong tập thơ:GIẤC MƠ MÀU CỎ rất trử tình và lảng mạn.Nhà văn CAO HẠNH tôi đả gặp một lần tại GIO LINH cách đây hơn 5 năm ngày ấy tình cờ anh ghé DO LINH có công chuyện thấy tôi từ SÀI GON ra anh cán bộ văn hóa giới thiệu biết anh là người Vỉnh linh làm văn hóa nghệ thuật tôi bắt tay và chào xả giao.Hôm nay lai được nhà văn NG.NG.CH giới thiệu tác phẫm thơ cua anh.vâng xin cảm ơn nhà văn NG.NG.CH đả cho tôi được nếm mùi vị thơ của nhà văn Cao Hạnh.Xin gửi đến tác giả lời chúc sưc khõe may mắn và thành đạt
--------------------------------------------------------------------------------

Thì ra anh và Cao Hạnh đã gặp nhau ở Cửa Việt.
Cảm ơn anh đã nhắc lại một vài kỷ niệm với anh Cao Hạnh và đọc thgow khen thơ anh ấy.
Chúc anh vui khỏe và làm ăn thành đạt nơi thành phố mang tên Bác!