BỘ CỜ NGÀ VOI - NNC


 


Minh họa của Tạp chí Văn nghệ Bình Dương

 

Minh họa của Tạp chí Văn Việt

 

Minh họa của Tạp chí Nhà Văn

 

Minh họa của Tạp chí Xứ Thanh

 

 

NGUYỄN NGỌC CHIẾN

Bộ Cờ Ngà Voi

TRUYỆN NGẮN


          @Truyện ngắn "Bộ Cờ Ngà Voi" đã được in đi in lại trên nhiều tạp chí Văn nghệ như: Xứ Thanh Non Nước Nhật Lệ Văn nghệ Bến Tre Văn nghệ Bình Dương Văn nghệ Bình Thuận Nhà Văn Cửa Việt Văn Việt...; nhiều trang web blog của tập thể cá nhân cũng đã giới thiệu truyện ngắn này. "Bộ Cờ Ngà Voi" cũng là một trong gần mười truyện ngắn của tôi đã được phát trong Chương trình "Đọc Chuyện Đêm Khuya" của Đài Tiếng nói Việt Nam những năm qua. Nhân đầu Xuân Canh Dần tôi xin giới thiệu truyện ngắn này và cũng muốn "khoe" với các bạn một chút là trong năm nay tôi sẽ xuất bản tập truyện ngắn thứ tư của mình mà "BỘ CỜ NGÀ VOI" sẽ là truyện ngắn được đặt tên  chung cho tập truyện.
         
Mời các bạn bấm chuột vào địa chỉ dưới đây thưởng thức truyện ngắn "Bộ Cờ Ngà Voi" của Nguyễn Ngọc Chiến qua giọng đọc của Phát Thanh viên - Nghệ sỹ Ưu tú Việt Hùng trong một chương trình "Đọc Chuyện Đêm Khuya" của Đài Tiếng nói Việt Nam.
          
http://vovnews.vn/Media/Play.aspx?itemid=1703 
          
                                                                                                               NGUYỄN NGỌC CHIẾN

         
         
Đây là lần thứ hai Xáng gặp ông Lãm được đấu trí với ông Lãm trên bàn cờ. Chỉ có khác là lần này cuộc chơi không diễn ra nơi hội hè đông đúc như trước mà diễn ra ngay tại ngôi nhà hai tầng của ông Lãm diễn ra trên một chiếc chiếu hoa Trung Quốc được trải ngay ngắn giữa nhà cũng trên một nền gạch hoa Trung Quốc nhẵn bóng. Cuộc chơi chỉ có hai mgười nên cũng không ồn ào mất trật tự như trước. Gã còn nhớ ở cái lần đầu tiên gặp ông Lãm ấy gã là một trong những tay cờ được ban tổ chức chọn vào trận chung kết sau khi gã đã thắng liên tiếp các tay cờ khác ở vòng loại. Gã trở thành đối thủ của ông Lãm và bị ông hạ "nốc ao" luôn cả ba ván đành chấp nhận đoạt giải nhì xếp sau ông ta. Gã thua nhưng lòng gã vẫn lâng lâng. Bởi hôm ấy gã một mực cho rằng gã không thua ông Lãm tay cờ của gã không thể thấp hơn ông Lãm. Sở dĩ gã phải xếp ở vị trí thứ hai là do hôm ấy tinh thần gã không ổn định khiến gã không thể dồn hết tâm trí cho cuộc chơi. Thứ nữa ở một nơi đông vui nhộn nhịp như hội cờ cũng có lắm yếu tố tác động đến tâm lý thi đấu của gã làm gã mất bình tĩnh sinh ra bại trận. Xưa nay gã chưa từng thua cờ ai. Ở bất cứ trận đấu nào gặp bất cứ đối thủ nào gã luôn luôn là người chiến thắng. Và thế là gã quyết tìm cho được ông Lãm quyết thi đấu với ông ta một trận để chứng minh với ông ta rằng gã không thua ông ta.

 

 

          Trước khi phóng xe vượt chặng đường gần ba mươi cây số đến đây Xáng đã tìm hiểu sơ qua về con người này. Gã nghe người ta nói rằng ông Lãm không chỉ là một tay cờ cự phách mà dòng dõi ông ta từ hai ba đời nay đều là những tay cờ khét tiếng. Nghe đâu ngoài chơi cờ giỏi ông Lãm còn là chủ nhân của một bộ cờ tướng có một không hai. Đó là bộ cờ mà tất cả các quân cờ đều được làm bằng ngà voi. Thế nên ngoài việc chứng minh cho ông Lãm thấy tài chơi cờ thật sự của mình gã còn rất muốn được chiêm ngưỡng bộ cờ quý giá ấy. Và nếu cần thiết gã có thể xin ông Lãm để được ông ta mang bộ cờ ấy ra chơi với gã. Gã rất muốn được một lần sờ tay lên các quân cờ đó. Gã rất muốn thử cái cảm giác chơi cờ ngà voi nó lạ lùng sung sướng ra sao. Nào ngờ khi đến nơi ông Lãm chỉ chấp nhận đáp ứng một trong hai nguyện vọng của gã. Đó là chơi cờ. Còn nguyện vọng kia ông chối phắt. Nghĩa là gã không những không được chơi cờ ngà voi mà ngay cả việc được nhìn thấy nó gã cũng không thực hiện được. Tuy vậy gã vẫn tỏ ra vui vẻ. Vì gã cho rằng bất cứ ai trong trường hợp này kể cả gã cũng đều xử sự như thế. Trước khi bước vào cuộc chơi gã cũng kịp đảo mắt nhìn ngắm qua quýt cơ ngơi của chủ nhân. Quả là một ngôi nhà bề thế khang trang mà đến cả nằm mơ gã cũng không bao giờ có được. Chắc hẳn ông Lãm là một người giàu rất giàu là đằng khác. Thì cứ nhìn vào ông ta từ cách ăn mặc chải chuốt cho đến cái da mặt đỏ như thịt gà chọi cũng đủ biết ông ta đang sống một cuộc sống giàu sang sung sướng đến thế nào. Nhưng thôi kệ ông ta mình phải tập trung vào chơi cờ phải hạ gục ông ta trong lần gặp này. Xáng thầm nghĩ và bắt đầu ngồi xuống nhìn chăm chăm vào cái bàn cờ trước mặt. Cái bàn cờ gỗ cũ kỹ những quân cờ gỗ cũng cũ kỹ xem ra nó đã được ông Lãm sử dụng từ rất lâu. Dẫu sao được chơi cờ trên cái bàn cờ gỗ cũ kỹ này gã vẫn thú hơn nhiều so với chơi trên bàn cờ giấy hoặc bàn cờ nhựa. Chơi trên bàn cờ gỗ gã khoái nhất là lúc bắt quân được cầm quân cờ của mình mà đập đến "chát" một cái lên quân cờ của đối phương nếu là các quân chủ lực như xe pháo thì cái cảm giác khoan khoái càng tăng lên bội phần.

 

 

          Nửa giờ trôi qua. Rồi một giờ trôi qua. Nắng thu vàng óng đã bắt đầu rót những tia nắng xuống hiên nhà. Những tia nắng chênh chếch xuyên qua giàn thiên lý trước sân đậu trên ngưởng cửa rồi nhích dần nhích dần về tấm chiếu hoa nơi ông Lãm và Xáng đang ngồi. Cuộc cờ giữa hai kỳ thủ đã kết thúc ván thứ nhất. Đánh thêm một ván Xáng thôi không đánh nữa. Bởi đã ván thứ hai rồi mà gã vẫn thua mà lại thua nhanh chóng hơn ván trước. Nếu tiếp tục đánh ván thứ ba chắc chắn gã sẽ lại thua nốt. Rút cục cả hai lần gặp ông Lãm gã đã không thắng nổi ông ta một ván nào. Bây giờ thì gã phải thừa nhận là gã thua chứ không thể đổ lỗi cho bất kỳ lý do nào được nữa. Đúng là lời đồn về tài chơi cờ của ông Lãm quả không sai tý nào. Ông ta thật cao cờ thật mưu lược tựa như một vị tướng cầm quân bách chiến bách thắng. Những nước đi của ông ta như làm chủ thế trận như nhìn thấy ruột gan óc não đối phương. Từ xuất xe vào pháo nhảy mã giục tốt lên tượng...rồi các đường tiến hồi qua phải qua trái cắm chọc nhử vây kẹp chặn bắt...của ông ta thật là thiên biến vạn hoá không sao lường được. Ông ta có cách chơi dồn đối phương vào thế bí chặn cứng các ngả khiến quân cờ của gã tiến không xong mà thoái chẳng được. Cờ của ông ta thì tung hoành ngang dọc quân này giữ quân kia bắt được một quân của ông ta phải đổi vài ba mạng. Cứ thế ông ta bao vây tứ phía hạ dần xe pháo của gã để rồi cuối cùng đánh tan sĩ tượng giáng một đòn chí mạng khiến gã phải bó tay. Ở ván thứ nhất vài ba nước đầu gã còn có vẻ tự tin một chút hy vọng một chút nhưng đến những nước sau thì càng đánh gã càng lâm vào thế bí. Mồ hôi gã bắt đầu túa ra nhỏ tong tong xuống bàn cờ. Gã vò đầu bứt tai tìm đủ cách chống đỡ nhưng vẫn không sao đảo ngược được tình thế. Đến ván thứ hai thì ở ngay nước đi thứ mười bốn gã đã hoàn toàn không làm chủ được thế cờ nên gần như phó mặc cho ông ta chi phối. Càng đánh Xáng càng khám phá ra những nước cờ mà gã cho là vừa độc đáo vừa độc địa của ông ta. Đó là những nước cờ chớp nhoáng xuất quỷ nhập thần đầy ma lực đầy sức mạnh. Những nước cờ như đánh vào tâm trí gã buộc gã phải suy nghĩ đến đau cả óc để tìm cách gỡ rối. Nhưng nước cờ như kim châm vào huyết mạch gã khiến gã phải tối tăm cả mặt mày mụ mị cả đầu óc để rồi cuối cùng không còn biết xoay xở ra làm sao. Trong khi đó thì ông Lãm cứ tỉnh bơ coi như chẳng có chuyện gì xảy ra. Cũng như các quân cờ đầy khí thế chiến thắng của ông trông ông thật ung dung đỉnh đạc. Một sự ung dung đỉnh đạc của người chiến thắng. Sau mỗi nước đi thấy đối phương gãi đầu gãi tai nhấc lên đặt xuống quân cờ trong tay mà chưa biết phải đặt vào vị trí nào thì ông khẽ nhếch mép một cái lấy chai rượu "Ông già chống gậy" đặt sẵn bên cạnh rót ra ly tự thưởng cho mình nột hớp. Xong ông "khà" một tiếng vuốt vội một cái lên mép rồi mới lại chăm chú nhìn xuống bàn cờ. Ông Lãm cũng rót cho Xáng một ly những lúc gỡ được thế bí gã cũng nâng ly rượu lên hớp một hớp. Nhưng sao gã thấy rượu hôm nay đắng ngăn ngắt dù gã biết rằng rượu của ông Lãm không phải là rượu xoàng.

 

 

          Xong ván thứ hai thấy gã cứ ngồi đực ra không chịu xếp cờ ông Lãm phải lên tiếng: "Thôi à?". "Vâng thôi!". "Tay cờ của cậu còn non lắm làm sao bì được với tay cờ của tôi". "Vâng!". Rồi chẳng nói chẳng rằng gã chào ông Lãm ra về. Gã phóng xe trên con đường đất bụi mù mịt. Lòng gã uất ức tắc nghẹn. Về đến nhà gã nằm dài ra giường thở dốc lên. Chưa bao giờ gã thấy nhục nhã như hôm nay bực bội như hôm nay. Gã căm giận gã căm giận ông Lãm căm giận với tất cả. Tại sao chứ! Tại sao gã lại có thể thua cờ ông Lãm một người đâu phải là kẻ có máu mặt trong chốn cờ bạc như gã. Đã bao giờ gã thua ai mà lại thua  một cách đau đớn như thua ông Lãm lần này. Không! Gã chưa bao giờ thua ai cả chưa bao giừo thua ai lấy một bàn một trận lại càng không. Trong vùng từ những tay chơi cờ có tiếng cho đến những người mới võ vẽ tập cờ ai ai cũng nể phục tài chơi cờ của gã. Người ta coi gã như một con ma cờ nể trọng gã như bậc đàn anh đàn chị. Thế mà nay gã phải thua cái ông Lãm chó chết ấy tới hai trận hai trận mà không gỡ lấy được một ván. Ừ! Ở trận đầu hồi hội cờ gã còn đổ cho lý do này lý do kia chứ trận này gã đã dốc toàn tâm toàn ý có bao nhiêu mưu ma chước quỷ gã đều đã tung cả ra mà cái ông Lãm ấy vẫn dễ dàng dồn gã đến chân tường hạ gục gã. Cứ nghĩ đến cái lúc ông ta nhếch mép nâng ly rượu lên hớp một hớp rồi "khà" một cái là gã lại thấy sôi cả ruột lên. Đúng là cái cử chỉ ngạo mạn ta đây coi người khác không ra gì. Thôi thế là từ nay cái danh hiệu "vô địch cờ" đã không còn là của gã nữa. Cái danh hiệu ấy đã bị ông Lãm cướp mất rồi. Gã đau đớn đén mất ăn mất ngủ người gã gầy rộc đi. Vợ con gã phải thay nhau động viên gã mới hồi phục trở lại. Nhưng nỗi ám ảnh về trận cờ thua ông Lãm thì cứ đeo bám gã. Rồi gã tính đến chuyện phục thù. Gã phải gặp ông Lãm một lần nữa và quyết đấu với ông ta một trận nữa. Gã phải danh lại cho bằng được niềm vinh quang của gã. Gã phải chứng minh cho ông Lãm biết rằng: Ở cái đất cờ này thằng Xáng này chưa bao giờ chịu thua cờ ai. Suy nghĩ và gã sực nhớ tới bộ cờ ngà voi của ông Lãm. Bộ cờ đã từng mang đến niềm tự hào tột đỉnh cho gia đình ông ta. Giá mà ở lần chạm trán thứ ba này chịu chơi với gã bằng bộ cờ ngà voi ấy...(Còn nữa)

N.N.C

 

 

Minh họa của Tạp chí Văn nghệ Bến Tre

Minh hoạ của Tạp chí Văn nghệ Bình Thuận

Minh họa của Tạp chí Nhật Lệ

daophantoan

Đọc truyện đã hay nhưng khi nghe còn có cảm giác hay hơn đó Anh Chiến!
Nếu như chỉ đọc tác phẩm rôi để tự thính giả tự cảm thụ thì hay hơn nữa!

NGUYỄN NGỌC CHIẾN

GỬI BẠCH DƯƠNG

Em thăm anh để xem ảnh anh đi Huế mà không thấy gì ạ? Anh đi có vui không . Nếu có ảnh anh cho em và mọi người xem với. Em cảm ơn.
-----------------------------------------------------------------------------------

Bạch Dương à anh đi Huế là dự lễ ăn hỏi của đứa cháu gái gọi anh bằng cậu và hôm ấy lại mệt nữa nên không có ảnh về Huế chỉ chụp trong đám hỏi mấy cái thôi.
Cảm ơn sự quan tâm của emđối với anh nhé!

bachduong57

Em thăm anh để xem ảnh anh đi Huế mà không thấy gì ạ? Anh đi có vui không . Nếu có ảnh anh cho em và mọi người xem với. Em cảm ơn.

NNC

Xin được chuyển commen của anh từ bài dưới lên đây để mọi người tiện theo dõi:

Chào anh Nguyễn Ngọc Chiến!
Xin cám ơn anh đã ghé thăm và đồng cảm của người lính được lành lặn trở về...
Đến thăm anh biết có đến hàng triệu người ghé truy cập nghĩ mà mủi lòng không phải vì vô duyên mà tiếc rằng ít người truy cập để nhận tin vui tôi có cóp những bài thơ và những tấm ảnh sáng nay mở ra đọc lại thấy có rất nhiều bài thú vị tiếc rằng mình chẳng biết làm thơ để trải nỗi lòng khi mối cảm xúc ùa về
Tôi có nhận được một tin nhắn nhân đây xin cóp gửi tới anh rất mong anh tìm cảm xúc để giúp tôi mấy câu thơ của bạn đọc gửi đáp lại tới họ...

(Xem bức thư ở bên dưới...)
------------------------------------------------------------------------

Anh Lê Văn Cam thân mến!
Tôi đã đọc lá thư của người phụ nữ Việt Nam từ nước ngoài gửi về cho anh.
Quả là một tấm lòng giàu tinh thân tương thân tương ái.
Anh nên gửi địa chỉ của anh cho người phụ nữ ấy để chị ấy giúp thêm phần nào chút tiền bạc để tạo Đ/K cho anh trong công việc tìm kiếm và đăng tải tìm Liệt sỹ.
Còn yêu cầu thứ hai tôi cũng xin chấp nhận tuy nhiên tôi làm thơ không hay nhưng cũng cố gắng làm một bài hay dở không quan trọng mà cốt là ở tấm lòng...
Chúc anh khỏe và tiếp tục công việc nhân nghĩa của mình!

NNC

GỬI ANH PHẠM THÁI BÁ TÂM

Chào Anh NNC ! Năm mới ghé thăm nhà anh nhưng tiếc là không có thời gian để ngồi nhâm nhi một ván cờ ngày Xuân với Anh cho vui. Chúc Anh và gia đình năm mới an khang thịnh vượng và thành đạt. Thân mến !
---------------------------------------------------------------------------------

Cảm ơn anh Phạm Thái Bá Tâm!
Chúc anh và gia đình năm mới mạnh khỏ và hạnh phúc!

NNC

GỬI ANH NGUYỄN ĐƯƠNG

Bộ cờ ngà voi câu chuyên ngắn của anh tôi mới đọc nửa chừng nhưng thật hấp dẫn."Cao nhân tắc hữu cao nhân trị".Cao nhân ở đây ông già không tai tiếng
bình dị là người dân thường áo vải mộc mạc thô sơ....Đúng thế chân lý thuộc về những con người vô danh
----------------------------------------------------------------

Cảm ơn anh Nguyễn Đương lần đầu ghé thăm và đọc truyện ngắn này!
Chúc anh và gia đình dồi dào sức khỏe năm mới làm ăn phát đạt!

NNC

GỬI PHẠM TÂM AN

Anh ui từ năm ngoái đến nay em mới lên blog được anh ạ! Em chạy qua đọc truyện của anh trước !
Em chẳng biết gì về môn cờ tướng nay cả nhưng qua truyện của anh có thể lý giải được hiện tượng nhiều chú nhiều anh thường xúm xít quanh bàn cờ đến nỗi quên bữa - có người chỉ vì thế mà...vợ giận! hì hì...
Mừng anh đăng truyện khắp nơi
Mừng anh sắp sửa ra đời "tập tư"
--------------------------------------------------------------------

Bữa trước anh đã nghe em...thông báo là Tết em về quê không có mạng nên tạm xa bạn bè trong dịp Tết sau Tết sẽ gặp lại rồi...
Cảm ơn Phạm Tâm An!
Chúc em và gia đình luôn luôn mạnh khỏe và hạnh phúc!

NNC

GỬI CHỊ PH.TH.

Truyện hay.
Bạn bè cũng đã khen nhiều
Chúc NNC thêm nhiều truyện hay
______________

Năm mới an vui hạnh phúc NNC nghe!
-------------------------------------------------------

Cảm ơn chị Phù Thủy!
Chúc chị vui khỏe và thành đạt trong công tác!
Tết này chị đi đâu thấy vắng quá...

NNC

GỬI HOA BẰNG LĂNG

Câu chuyện này em nghe qua đường link nên nghe rất thích. Thấy hay hơn hẳn anh ạ.
Thăm anh chúc anh có những ngày xuân thật vui nhé.
------------------------------------------------------------------------------

Cảm ơn Hoa Bằng Lăng!
Chúc em luôn vui và có thơ hay!

Lê Van Cam

Xin được chuyển commen của anh từ bài dưới lên đây để mọi người tiện theo dõi:

Chào anh Nguyễn Ngọc Chiến!
Xin cám ơn anh đã ghé thăm và đồng cảm của người lính được lành lặn trở về...
Đến thăm anh biết có đến hàng triệu người ghé truy cập nghĩ mà mủi lòng không phải vì vô duyên mà tiếc rằng ít người truy cập để nhận tin vui tôi có cóp những bài thơ và những tấm ảnh sáng nay mở ra đọc lại thấy có rất nhiều bài thú vị tiếc rằng mình chẳng biết làm thơ để trải nỗi lòng khi mối cảm xúc ùa về
Tôi có nhận được một tin nhắn nhân đây xin cóp gửi tới anh rất mong anh tìm cảm xúc để giúp tôi mấy câu thơ của bạn đọc gửi đáp lại tới họ

Chao Bac Cam
Chau xin gioi thieu : chau la Nguyen Kim Hương 38 tuoi hien dang sinh song tai Tan The gioi New Caledonia mot hon dao thuoc dia Phap tai nam Thai Binh duong da 11 nam nay cung chồng la nguoi Phap và 2 con trai. Gia dinh ba me cháu vẫn dang o khu tập thể quân dội Nam dồng quận Đống Đa Hà nội. Khi còn ở VN cháu là hướng dẫn viên du lịch tại Công ty Du lich Thanh niên Ha nội. sau đó cháu kết hôn với chồng là nguời Pháp và sang dịnh cư tai đây . Tết năm ngoái cháu đã về thăm VN rất tiếc là không biết bác sớm để tới thăm bác. Hiện nay cháu đang làm ở một cửa hàng ăn cháu làm việc từ 4h sáng dến 5h chiều công việc cũng bận rộn và vất vả nhưng chắc chưa thấm vào đâu so với việc bác đang làm. Cháu thực sự kính nể và khâm phục bác không biết phải diễn đạt bằng từ ngữ nào. Nhân dip này cháu xin gửi tặng bác chút quà tỏ long biết ơn bác dã sống vì nguời khác nhiều hơn sống cho mình. Cháu muốn gửi tiền biếu bác qua đường "chuyển tiền nhanh" ( chau không biết ở Thái Bình có hệ thống này không ) nếu có thì rất tiện vi bác sẽ không phải di nhận tại Ha Nội. Cháu sẽ gửi tại dây chỉ vài tiếng sau là bác nhận duợc. Bac có thể cho cháu biết tên và dịa chỉ theo chứng minh thư của bác để cháu tiện việc chuyển tiền vì ngân hàng yêu cầu nguời gửi và nguời nhận tiền phải ghi dầy dủ và đúng tên của nhau nếu không họ sẽ không cho nhận. Bác thử tìm hiểu xem ở Thái Bình có chi nhánh Westen Union không và báo cho cháu để lúc chuyển tiền cháu sẽ điền vao giấy là gửi về Thai Bình . Bác thấy như vậy có duợc không
Cháu sơ qua vài dòng cùng bác lúc khác cháu sẽ kể chuyện nhiều với bác. Bây giờ cháu phải di ngủ dể sáng mai dậy sớm di làm (ngày nghỉ cuối tuần cháu có thời gian nhiều hơn ở đây cách VN 4 h bây giờ là 8h30 tối thi VN la 4h30 chiều)
Chào bác và chúc bác mau khỏe để tiếp tục công việc
Chau Huong

Rất mong nhà thơ Nguyễn Ngọc Chiến cùng các bạn gần xa đồng cảm qua trang thơ này xin có vài dòng cảm xúc nói lên nỗi lòng của bạn đọc
Xin chân thành cám ơn
Lê Văn Cam