Sign up

XUÂN SANG - NNC

 


MỪNG XUÂN CANH DẦN

              NĂM CON HỔ






XUÂN SANG

thơNguyễnNgọcChiến


Cây sầu đông cạnh nhà anh
Mới ngày nào đó thân cành trụi trơ
Mà nay lá đã mởn mơ
Xanh xanh một khoảng nên thơ giữa trời.

Phải chăng đông đã đi rồi
Hay là xuân mới tái hồi cùng ta?
Xuân rằng, xuân đến hôm qua
Xuân vui khắp bốn phương xa tới gần.

Nơi nào xuân cũng dừng chân
Mơn man gió hát, long lanh nắng hồng
Đất trời ngan ngát hương thơm
Chồi non lộc biếc, bướm ong rộn ràng.

 



Hoa đào đỏ, bông mai vàng
Tết đến ngoài ấy, xuân sang trong này
Gần xa chỉ một tầm tay
Bắc Nam chỉ một xuân này vui chung.

Con ơi, con hãy đi cùng
Đình làng trẩy hội đón mừng xuân sang
Áo dài con nhớ con mang
Môi hồng má thắm cho càng xinh tươi.

Xuân về nhớ lắm em ơi!
Tình em là cả khoảng trời trong anh.

N.N.C

 

 

 


 

NỤ CƯỜI NGÀY XUÂN:

Vì sao nhỉ?

          Tôi có hai cô con gái đang học Đại học và Cao đẳng nhưng chúng lười lắm!
         
Hồi còn nhỏ mình bồng bế chúng cả ngày, thế mà nay về nhà nghỉ Tết, chỉ mấy sợi tóc bạc thôi bảo chúng nhổ hộ, đứa nào cũng chối đây đẩy. Tức quá, tôi bèn làm bộ nói:
         
- Được, không nhổ thì thôi, để chiều ta đi cắt tóc rồi ta sẽ thuê mấy cô gái nhổ cũng được. Hình như bọn gái...làng chơi này nhổ một sợi tóc bạc chỉ lấy mấy ngàn thôi...không tốn bao nhiêu...
         
Tôi chưa nói dứt lời thì cả hai đứa đã nhao nhao:
         
- Thôi thôi, để chúng con nhổ cho! Để chúng con nhổ cho!
         
Không biết con gái tôi sợ tốn tiền hay sợ gì mà chúng lại thay đổi ý kiến nhanh thế nhỉ?
                                                                                                              
NGUYỄN NGỌC CHIẾN

Nhổ tóc bạc cho ba đi con...

 

(6) Góp ý    (0) Trackbacks      Chỉnh sửaChỉnh sửa    Bản inBản in

MỪNG XUÂN CANH DẦN - NNC

MỪNG XUÂN CANH DẦN 

        NĂM CON HỔ - 2010

  

        

          Nhân dịp đón chào xuân mới Canh Dần, năm con Hổ - 2010, xin được gửi đến các chị, các anh, các bạn, các em - những thành viên "đại gia đình" vnweblogs lời chúc sức khỏe, hạnh phúc và thành đạt!
         
Chúc sân chơi của chúng ta ngày càng càng hấp dẫn, vui vẻ và trí tuệ!
         
Chúc mọi người cùng gia đình đón một cái Tết thật đầm ấm và ý nghĩa!
          
Nguyễn Ngọc Chiến




TRĂNG

thơNguyễnNgọcChiến


Em có còn nhớ không anh vẫn hằng ao ước
Một vầng trăng ta cùng ngắm từ hai nơi
Em bây giờ đang ở quá xa xôi
Vời vợi bên kia nửa vòng trái đất.

Trăng đêm nay dẫu không hề che khuất
Nhưng ta chẳng thể nào cùng ngắm được trăng đâu
Trăng bên anh như chiếc đĩa bạc giữa đêm thâu
Mà trăng ở bên em trốn đâu chưa thấy.

Nhớ ngày xưa em chưa về bên ấy
Đêm trăng nào ta cũng bên nhau
Có những đêm rằm ta thức đến hôm sau
Chỉ mong sao trăng cứ tròn sáng mãi.

Những đêm trăng trôi qua rồi trở lại
Ánh sáng ròng ròng tuôn chảy khắp nơi
Trăng đậu trên vai, trăng ve vuốt nụ cười
Trăng tha thẫn giữa đường làng,
                          trăng chập chờn trong ngõ xóm.



 

Trăng vào tận trong nhà, trăng tung tăng đùa giỡn.
Trăng đứng, trăng nghiêng, trăng ngó, trăng cười
Trăng nhuộm làn da em bàng bạc tựa mây trôi
Sưởi tình yêu đôi ta rực lên trong ánh trăng tai tái.

Ôi những mùa trăng ra đi rồi trở lại
Trăng của riêng em, trăng của riêng anh
Những mùa trăng như trái chín trên cành
Nồng nàn hương thơm và ngọt ngào, êm ả...

Em ơi, trăng đêm nay sáng quá
Anh vẫn một mình thức với trăng lên
Bên ấy giờ này trăng đang ngủ yên
Em có hay chăng anh đang chờ đợi.

Ấp ủ trong anh một mùa trăng mới
Lồng lộng giữa trời đôi ta bên nhau...

N.N.C

 


 

(26) Góp ý    (0) Trackbacks      Chỉnh sửaChỉnh sửa    Bản inBản in

XUÂN NÀY EM KHÔNG VỀ - NNC

 

XUÂN NÀY EM KHÔNG VỀ

thơNguyễnNgọcChiến


Em ơi em xuân đã về rồi đó
Nắng hây hây phơn phớt một màu hồng
Đã tắt hẳn rồi ngọn gió rét mùa đông
Cây cối lại cựa mình đơm hoa kết trái.

Xuân đẹp quá, anh ngẫn ngơ ngắm mãi
Bỗng thấy nôn nao, rạo rực trong lòng
Lại nhớ em bên ấy đang mùa đông
Tết đến xuân về, xa quê hương xứ sở.

Dòng sông nào chẳng bên bồi bên lở
Trăng sáng mênh mông cũng có lúc trăng mờ
Tình yêu chúng mình đẹp những...giấc mơ
Dù xa cách vẫn  bốn mùa chín đỏ.

Em bên ấy đang giữa mùa lá đổ
Anh bên này không còn lá vàng rơi
Ta san sẻ cho nhau sưởi ấm cuộc đời
Cho tình yêu đôi ta thêm nồng nàn lửa cháy.

Mùa xuân này em vẫn không trở lại
Cái giếng làng mình côi cút bóng hình anh
Mặt nước mùa này thăm thẳm gương xanh
Chẳng còn hai mái đầu bên nhau kề cận.

Em không về đêm tưởng dài vô tận
Trăng cũng buồn trăng ngủ trong mây
Gió thôi hát trên những vòm cây
Gốc đa đầu làng khom khom đứng đợi.

Đồng lúa quê hương xuân về thay áo mới
Vẫn nhớ dáng em tát nước hôm nào
E ấp nụ cười lấp lánh dưới chòm sao
Tiếng hát bồng bềnh thoảng trôi trong gió...

Xuân này em không về, anh gửi em nỗi nhớ!

N.N.C

 

(50) Góp ý    (0) Trackbacks      Chỉnh sửaChỉnh sửa    Bản inBản in

BIỂN BUỒN - NTH

 

BIỂN BUỒN

thơNguyễnThuHà

Biển vắng chiều nay buồn tha thẩn
Lặng lẽ - ngẩn ngơ, tìm vết nhớ
Biển buồn, ôm bờ vai cát trắng.

Hát du dương bằng nhịp sóng vỗ bờ
Mơ màng trong niềm thương nhớ
Như vẫn đợi chờ một vết chân quen
Đã từ lâu in trong lòng cát trắng.

Nên chiều nay biển buồn yên lặng
Để kịp nghe tiếng chân ai bước nhẹ
Đang trở về trên bờ cát bơ vơ.

Để kịp nghe hơi thở khẽ vọng về
Để lại đam mê như biển xanh vờn sóng.
Để lại tròng trành như con thuyền lướt ra khơi
Để lại chơi vơi như biển với cát buồn.

NG.TH.H

 

(10) Góp ý    (0) Trackbacks      Chỉnh sửaChỉnh sửa    Bản inBản in

GỬI THEO TỪNG CON SÓNG - NNC

 

GỬI THEO TỪNG CON SÓNG

thơNguyễnNgọcChiến

 

Chiều nay anh một mình trước biển
Biển phau phau từng con sóng bạc đầu
Chấp chới hoàng hôn những cánh hải âu
Lòng buôn buốt bốn bề nghe tiếng gió.

Đứng trước biển anh thấy mình bé nhỏ
Trong bao la thăm thẳm vô cùng
Em ở nơi đâu giữa xa cách ngàn trùng
Có hay chăng chiều nay anh trở lại.

Biển vẫn yêu bờ bên nhau mãi mãi
Sóng vẫn ngàn năm khúc nhạc du dương
Nắng sóng sánh nhuốm bãi cát vàng ươm
Chỉ mình anh chiều nay lẻ loi trước biển.

Chỉ mình anh chiều nay đi tìm kỷ niệm
Có còn không trong sóng gió biển khơi
Có còn không trong thương nhớ đầy vơi
Anh tìm lại bóng hình đôi ta thuở trước.

Đâu chỗ em ngồi, đâu nơi em bước
Nơi nào ta thức trắng những đêm thâu
Nơi nào ta trao nhau mối tình đầu
Nụ hôn ngọt ngào môi kề môi đắm đuối.

Rồi từ ấy ta xa nhau vời vợi
Anh ở bên này, em ở mãi bên kia
Biển trở thành ranh giới cách chia
Cho hai chúng mình mỗi người một ngả.

Chiều nay anh lại về cùng biển cả
Biển vẫn cồn cào những con sóng vươn xa
Như nỗi nhớ trong anh se sắt, mặn mà
Như tình yêu trong em chói ngời sắc đỏ.

Anh muốn gửi theo từng con sóng nhỏ
Tất cả niềm thương nỗi nhớ cho em
Anh muốn gọi tên em trong ánh hoàng hôn
Để ta cách xa nhau vẫn như gần gụi.

Sóng ơi sóng hãy cho ta nhắn gửi!

N.N.C



(40) Góp ý    (0) Trackbacks      Chỉnh sửaChỉnh sửa    Bản inBản in

DƯ ÂM MỘT VÙNG ĐẤT - NNC

 

NGUYỄN NGỌC CHIẾN
Dư âm
một vùng đất
GHI CHÉP

           (Tiếp theo)
           ...Tháng chạp, trời lắc rắc mưa. Tôi đến thăm gia đình Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Mít ở thôn Phú Hưng. Cả xã Hải Phú có tổng số hai mươi ba Bà mẹ Việt Nam Anh hùng nhưng hiện nay chỉ có ba mẹ còn sống là mẹ Trần Thị Mít, mẹ Trần Thị Dẫn và mẹ Nguyễn Thị Quý. Mẹ Trần Thị Mít năm nay vừa tròn 103 tuổi đang sống với người con trai đầu là ông Nguyễn Năng Luân năm nay cũng đã 84 tuổi. Theo ông Luân cho biết thì năm nay mẹ Mít đã yếu đi rất nhiều so với vài năm trước. Lần đầu tiên gặp mẹ Trần Thị Mít mà tôi đã không được nói chuyện với mẹ. Nhưng với những gì mà tôi đã từng được biết về mẹ cũng đủ để lòng tôi tôn kính, ngưỡng mộ mẹ rồi. Mẹ là Bà mẹ Việt Nam Anh hùng có tới 9 thân nhân là liệt sĩ, thuộc vào hàng Bà mẹ Việt Nam Anh hùng có nhiều thân nhân liệt sĩ nhất ở Quảng Trị. Ngoài chồng là ông Nguyễn Năng Hải và một con trai là anh Nguyễn Năng Phàn hy sinh trong kháng chiến chống Pháp thì mẹ Mít còn có tới năm người con khác là các anh Nguyễn Năng Dể, Nguyễn Năng Để, Nguyễn Năng Kế, Nguyễn Năng Tút, chị Nguyễn Thị Tiếp, một người con dâu là chị Phạm Thị Tiết và một cháu nội là anh Nguyễn Năng Thành hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ. Cuộc đời mẹ đã góp phần làm rạng rỡ đất Hải Phú anh hùng bởi những chiến công to lớn của những người ruột thịt thân yêu của mẹ.


         

          Tôi cũng đã đến thăm Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Dẫn và con gái của mẹ nữ Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Văn Thị Xuân. Khác với mẹ Trần Thị Mít, mẹ Trần Thị Dẫn vẫn còn đang rất khoẻ. Trong kháng chiến, mẹ Dẫn cũng đã phải ba lần chít khăn tang cho chồng và hai người con trai hy sinh cho cách mạng. Con gái mẹ, chị Văn Thị Xuân lúc bấy giờ là một nữ dân quân hoạt động hợp pháp trong lòng địch ngay tại quê hương Hải Phú. Chị Xuân đã mưu trí trà trộn trong lòng địch, bất chấp mọi khó khăn, nguy hiểm để nắm tình hình địch báo ra vùng tự do cho bộ đội và du kích. Chị còn bí mật vận động quần chúng nhân dân nổi dậy phá ấp chiến lược, diệt ác trừ gian. Bản thân chị cũng đã cùng với đồng đội nhiều lần đột nhập vào tận sào huyệt của địch để gài mìn và đã tiêu diệt được một số tên cả Mỹ lẫn ngụy. Năm 1974, với những chiến công đặc biệt xuất sắc của mình, chị Văn Thị Xuân đã vinh dự được Chính phủ Mặt trận dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Mười mấy năm sau, mẹ chị, bà Trần Thị Dẫn cũng đã vinh dự được Chủ tịch Nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Như vậy là trên đất Hải Phú nói riêng, Quảng Trị nói chung lần đầu tiên có một gia đình mà cả mẹ và con gái đều là anh hùng.
         
Theo sự gợi ý của Bí thư Đảng uỷ xã Văn Ngọc Uy và Chủ tịch Uỷ ban nhân dân xã Văn Ngọc Ánh tôi đã tìm đến gặp cựu chiến binh Nguyễn Năng Hợi. Theo hai anh Uy và Ánh thì trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Nguyễn Năng Hợi là một trong những du kích được xếp vào hàng những người con ngoan cường dũng cảm nhất của quê hương Hải Phú. Chính vì thế mà vào những năm chín lăm, chín sáu tiếp tục thực hiện Nghị định của Chính phủ về ưu đãi người có công trong kháng chiến, với những thành tích xuất sắc của mình, Nguyễn Năng Hợi đã được Ban chỉ huy quân sự huyện Hải Lăng và Hội đồng thi đua khen thưởng xã Hải Phú thụ lý hồ sơ đề nghị Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng bởi lý do gì đó mà cho đến nay Nguyễn Năng Hợi vẫn chưa nhận được phần thưởng cao quý này.


         

          Trong kháng chiến chống Mỹ, ngay từ năm mười sáu tuổi, Nguyễn Năng Hợi đã tham gia vào lực lượng du kích xã làm liên lạc rồi dần dần chuyển lên các cương vị khác. Từ năm 1969 cho đến ngày quê hương giải phóng, anh đảm đương chức vụ Xã đội trưởng Hải Phú. Đó là thời kỳ vô cùng gay go, ác liệt giữa ta và địch. Nguyễn Năng Hợi đã cùng đồng đội trực tiếp tham gia chiến đấu sáu mươi lăm trận lớn nhỏ, tiêu diệt gần một trăm tên Mỹ - ngụy và phá huỷ gần mười xe cơ giới. Có trận Nguyễn Năng Hợi đã mưu trí dùng mìn địch đánh địch, cùng với năm du kích khác diệt gọn một trung đội bảo an hơn ba mươi tên. Anh đặc biệt có sáng kiến trong việc tận dụng các loại pháo, cối bị hỏng của địch để sáng chế ra các loại mìn định hướng cho đồng đội diệt bộ binh và xe tăng địch. Trong hai năm 1970-1971, Nguyễn Năng Hợi đã chế tạo thành công cả thảy 1202 quả mìn các loại. Nữ Anh hùng Văn Thị Xuân khi trò chuyện với tôi cũng đã thừa nhận rằng, chị từng dùng mìn tự tạo của Nguyễn Năng Hợi để tiêu diệt địch ngay từ lúc chị đang hoạt động bí mật trong vùng tạm chiếm. Bây giờ, khi có mặt ở gia đình cựu chiến binh Nguyễn Năng Hợi, tôi đã phải thực sự ngạc nhiên và khâm phục khi được tận mắt nhìn thấy những phần thưởng mà anh đã từng được đón nhận cách đây hơn ba mươi năm về trước. Đó là ngoài rất nhiều những tấm huân chương, huy chương thì anh còn có tới hai mươi hai giấy chứng nhận danh hiệu dũng sĩ diệt Mỹ, dũng sĩ diệt ngụy và dũng sĩ diệt xe cơ giới. Chị Nguyễn Thị Quế, vợ anh Nguyễn Năng Hợi trước đây cũng từng là một nữ du kích bám trụ chiến đấu tại quê hương và đã từng bị địch bắt tù đày, tra tấn. Họ đã gặp nhau và yêu nhau trong chiến tranh cho mãi đến sau ngày hoà bình mới xây dựng hạnh phúc bên nhau.


         

          Bên cạnh Văn Thị Xuân và Nguyễn Năng Hợi thì đất Hải Phú vẫn còn rất nhiều những tấm gương khác. Tôi đã không thể kể hết ra đây một cách đầy đủ về những tên người, tên chiến công của họ được gắn với mỗi tên làng tên xóm trên quê hương Hải Phú thân yêu. Nhưng tất cả họ đều là những tấm gương sáng ngời chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Đó là Phạm Đình Chương, một chiến sĩ giải phóng quân dũng cảm, kiên trung, một mình vượt qua mưa bom bão đạn, đối mặt với quân thù, chiến đấu cho đến hơi thở cuối cùng. Là Trần Xuân Thuỷ, Phạm Giỏ, Nguyễn Tiếp... những chiến sĩ an ninh mưu trí, quả cảm quyết xông vào tận sào huyệt của Mỹ - ngụy để tiêu diệt cho bằng được những tên ác ôn đầu sỏ, có nhiều nợ máu với nhân dân. Là Văn Ngọc Hiếu, Nguyễn Mai, Nguyễn Duy, Nguyễn Văn Hoạt, Nguyễn Lợi...những chiến sĩ du kích kiên trì bám trụ với làng xóm quê hương. Là Nguyễn Thị Lan, Văn Thị Huệ... "Anh hùng - bất khuất - trung hậu - đảm đang". Là bác Văn Dương cần cù sản xuất, chắt chiu từng đồng tiền, hạt gạo, ủng hộ kháng chiến. Là các em Nguyễn Cảm, Nguyễn Trường...tuổi nhỏ trí khôn, căm thù Mỹ - ngụy, quyết một lòng theo bộ đội, du kích đánh giặc...Tất cả họ đều là con em Hải Phú và đều đã đóng góp xương máu, công sức một cách xứng đáng vào sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc để làm rạng danh quê hương Hải Phú với hai lần vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân cho du kích và an ninh xã.


         

          Trước khi rời Hải Phú, tôi đã cùng anh Văn Hoà đến thăm khu di tích Phú Long, nơi thành lập chi bộ Cộng sản đầu tiên tại Hải Lăng. Thăm và thắp hương tại bia tưởng niệm chín dũng sĩ Phường Sắn, bia tưởng niệm ngã ba Long Hưng và một số địa danh khác trên quê hương Hải Phú anh hùng. Trong gió chiều nhè nhẹ và thoang thoảng hương thơm tôi như thấy có một điều gì đó vô hình nhưng rất đỗi thiêng liêng đang vây bủa quanh mình. Tự nhiên, tôi nghĩ đến những gì mà người dân Hải Phú đã làm được trong chiến tranh và tôi tin, trong hoà bình, nhất định họ sẽ tiếp nối truyền thống anh hùng đó để xây dựng một Hải Phú giàu đẹp, no ấm.
                                                                                                                                           N.N.C
*Rút từ tập "Những Nẻo Đường Quê Hương"

(20) Góp ý    (0) Trackbacks      Chỉnh sửaChỉnh sửa    Bản inBản in

VỀ ĐI EM - NNC

 

VỀ ĐI EM

thơNguyễnNgọcChiến


Về đi em nắng đã hườm ngoài cửa
Chim líu lo nghe rất ngọt trên cành
Sương giăng giăng từng chuỗi ngọc long lanh
Cây sầu đông đã hết mùa trút lá.

Bao năm qua nơi chân trời buốt giá
Em vẫn hằng đêm thao thức nhớ thương
Đau đáu nỗi niềm về lại quê hương
Lòng cháy khát một bến bờ hạnh phúc.

Về đi em, biết khi nào là phải lúc
Người ấy đang mong, người ấy đang chờ.
Nỗi nhớ nào cũng da diết, ngẩn ngơ
Em hãy về đi! Về đi em nhé!

Xuân đang đến gió thì thầm khe khẽ
Trăng nghiêng nghiêng xấp xỏa bên thềm
Thoang thoảng hương nhài dìu dịu trong đêm
Ngọt ngào lời ru...à ơi thương lắm!

Em trở về tình yêu thêm nồng thắm
Ta bên nhau không biết tháng biết ngày
Mặc đất trời gió thổi mưa bay
Ta bù đắp cho nhau những gì khao khát.

Ta bên nhau giữa mênh mông bát ngát
Đi đến tận cùng biển cả non cao
Ta bay lên chót vót những vì sao
Để hiểu thế nào tình yêu và hạnh phúc.

Hãy trở về như con tim thúc giục
Như những buổi đầu hò hẹn mê say
Ta bên nhau tay nắm chặt tay
Cùng dạo bước giữa phố phường Hà Nội.

Về đi em tình yêu đang vẫy gọi.

N.N.C

(45) Góp ý    (0) Trackbacks      Chỉnh sửaChỉnh sửa    Bản inBản in

MỜI EM VỀ THĂM QUÊ ANH - NNC

 


MỜI EM VỀ THĂM QUÊ ANH

thơNguyễnNgọcChiến


Gửi H.
Em ơi em về thăm quê anh nhé
Mảnh đất cỗi cằn nắng gió miền trung
Mùa hạ khô người đất bỏng như nung
Đông buốt giá tháng ngày mưa tầm tã.

Làng anh xưa kia đói nghèo vất vả
Cơm ba ngày một bữa...chuyện còn ghi
Mẹ tảo tần dậy sớm thức khuya
Củ sắn củ khoai nuôi anh khôn lớn.

Kể với em mà nghe như đùa bỡn
Chuyện buồn cười mà thật đấy em ơi
Nay em về đồng lúa xanh tươi
Bát ngát chè tiêu rưng rưng mời gọi.

Em hãy cùng anh thăm sông Bến Hải
Cầu Hiền Lương một thuở chia đôi
Về Cửa Tùng em hóng gió biển khơi
Ngắm bình minh vẫy chào Cồn Cỏ.

Vượt Dốc Miếu em vào Thành Cổ
Thăm lại chiến trường tám mốt ngày đêm
Ra sông Thạch Hãn em nhớ đừng quên
Gửi một cành hoa cho người nằm lại.

Anh đưa em về thăm quê nội
Đi giữa mùa vàng đất lúa Triệu Phong
Ra Gio Linh em ghé chợ Nam Đông
Về lại làng Tùng nghe điệu hò chèo cạn.

Lên Vĩnh Tú mời em nghe chuyện trạng
Cho môi em đỏ thắm nụ cười
Cho mắt em thăm thẳm gương soi
Cho men rượu nồng hồng hào đôi má.

Em ơi em về thăm quê anh nhé!

N.N.C

(21) Góp ý    (0) Trackbacks      Chỉnh sửaChỉnh sửa    Bản inBản in

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16  Sau»