ĐÊM - MIỀN BIÊN ẢI - NNC

By NGUYỄN NGỌC CHIẾN

 

NGUYỄN NGỌC CHIẾN

Đêm - miền biên ải

TRUYỆN NGẮN

        

         Tiệc rượi kéo dài tới mười một giờ khuya vẫn chưa kết thúc. Năm Tuấn ngồi ở mũi thuyền ngắm nhìn những khuôn mặt xung quanh qua ánh sáng nhợt nhạt hắt ra từ một ngọn nến lớn. Sông Hậu về đêm nơi tiếp giáp với đất bạn Campuchia phong cảnh thật thanh bình yên ả. Có lẽ chỉ có tiếng gió lao xao trên ngọn cây ven bờ và tiếng sóng dập dìu eo óc dưới mạn thuyền lúc này là những thứ âm thanh nghe rõ hơn tất cả. Một phần vì phải ngồi ôtô trên một chặng đường ngót nghét cả nghìn cây số để vào đây một phần vì chất men đã bắt đầu ngấm sâu vào lục phủ ngũ tạng nên Năm Tuấn đã cảm thấy rất mệt. Nhưng chả nhẽ chỉ vì thế mà đánh bài chuồn bỏ dở một cuộc vui người ta tổ chức ra chỉ là vì mừng cho mình một cựu chiến binh vào thăm lại chiến trường xưa. Thôi thì hãy cố gắng ngồi lại một lúc nữa với những con người tốt bụng để vừa nhâm nhi vừa trò chuyện. Năm Tuấn tự đặt ra cho mình một điều kiện là phải uống vừa phải nói vừa phải để luôn luôn giữ cho mình một tâm trí tỉnh táo một phong độ chững chạc.

         Một người nữa vừa bước xuống thuyền. Đó là một người đàn ông trạc độ năm lăm tuổi. Ông ta chào chung tất cả mọi người một câu rồi ngồi xuống khoang thuyền hai chân xếp bằng lại mặt hướng về Năm Tuấn. Thái độ của ông ta có vẻ rất tự tin. Sau khi đã uống cạn ly rượu từ tay chủ nhà trao ông ta mới nhìn chằm chằm vào mặt Năm Tuấn lên tiếng: "Hồi chiều tui có nghe nói anh vừa ở quê vô nhưng vì bận công việc giờ mới tới thăm anh được. Chà trông anh chẳng khác xưa là mấy. Ta uống với nhau một ly mừng cho cuộc gặp gỡ này nhé!". Nói rồi người đàn ông nâng ly rượu lên hướng về phía Năm Tuấn. Năm Tuấn cũng không ngần ngại nâng ly rượu lên hướng về phía ông ta. Mọi cặp mắt đổ dồn về phía anh. Hai người chạm ly. Chạm xong người đàn ông ngửa cổ uống ực một cái. Còn Năm Tuấn anh vẫn giữ nguyên ly rượu trong tay. Sở dĩ anh chưa uống vì anh chưa nhớ ra người đàn ông này là ai. Thật lạ! Trong số những người có mặt hôm nay dù thời gian đã lùi lại phía sau khá xa; dù tuổi tác nét mặt của mỗi người đã thay đổi đi ít nhiều ấy thế mà khi gặp lại họ anh đều nhận ra tất cả. Còn riêng với người này sao nghĩ mãi Năm Tuấn vẫn không thể nhớ ra. Hay ông ta đã nhầm anh với một người nào đó? "Tui là Đỏm Hai Đỏm đây! - Người đàn ông lại lên tiếng. - Còn anh anh là Năm Tuấn đúng không? Anh còn nhớ cách đây mấy mươi năm trước tại bờ sông Bình Di...". Người đàn ông nói đến đó thì dừng lại không nói nữa. Còn Năm Tuấn chỉ trong một tích tắc sau khi người đàn ông tự giới thiệu tên mình anh cũng đã nhớ ra ông ta là ai và đã gặp ông ta trong hoàn cảnh nào. "Anh thấy nơi này giờ khác xưa nhiều không?". Người có tên là Đỏm lại lên tiếng. Năm Tuấn không trả lời anh ta mà chỉ khẽ gật đầu. Cái gật đầu như muốn nói rằng tất cả đã thay đổi cả anh cũng thay đổi cả tôi cũng thay đổi. Thay đổi rất nhiều so với ngày ấy.

         Tiệc rượu càng về khuya càng trở nên rôm rả. Đã lâu lắm rồi Năm Tuấn mới được sống lại cái không khí ồn ào náo nhiệt nơi vùng biên cương sông nước này cùng cái tư chất phóng khoáng chơi hết mình của người dân Nam Bộ mà anh từng một thời nếm trải. Chỉ có khác là hồi đó những người có mặt hôm nay từ anh Năm Bủng đến Hai Đỏm...và cả anh nữa đều còn đang rất trẻ. Nay ai cũng lù xù đầu hai thứ tóc. Mặt mũi thì chân chim chân gà chồng chéo ngang dọc. Chả trách cả chủ lẫn khách gặp nhau mà chả nhận ra nhau. Được cái tửu lượng thì ai cũng dồi dào hăng hái còn hơn cả thời trai trẻ. Hết ly này tới ly khác hết chai này tới chai khác mà cuộc vui vẫn chưa chịu tàn. Năm Tuấn đã thực sự thấm mệt nên cũng chỉ nâng lên hạ xuống cái ly cho phải phép. Anh nhâm nhi lát xoài tươi vằm nhỏ dầm nước mắm ngồi nghe Năm Bủng ca vọng cổ đợi giải tán rồi lăn ra khoang thuyền ngủ lúc nào không hay. Tỉnh lại mới biết là mọi người đã ra về từ lúc nào. Chỉ còn lại anh và gia đình người chủ thuyền. Họ móc mùng lót gối đắp mền cho anh lúc nào anh cũng chả biết. Thế mới biết ngấm rượu là ngủ say như chết ngủ như không còn biết trời đất là gì. Nhưng tỉnh rượu mới là điều lạ lùng. Tỉnh vô cùng tỉnh không thể nào ngủ lại được nữa. Chả biết người khác có vậy không chớ Năm Tuấn thì chịu. Cả lúc này cũng vậy dù đầu óc vẫn quay cuồng nôn nao dù con thuyền đang tròng trành lắc lư êm ái anh vẫn không sao ngủ lại được nữa. Thiệt giống hệt cái đêm cách đây mấy mươi năm trước. Năm Tuấn bỗng nhớ tới Hai Đỏm và câu nói nửa chừng của anh ta. Anh biết Hai Đỏm nhắc tên con sông ấy không phải chỉ để Năm Tuấn nhận ra anh ta mà cái chính là muốn Năm Tuấn nhớ tới một chuyện xảy ra đã lâu. Mà chuyện ấy thì có lẽ cả anh và Hai Đỏm không ai là không nhớ.

         ...Những ngày gần cuối năm bảy lăm lúc miền Nam vừa mới giải phóng và biên giới Việt Nam - Campuchia đang thực sự trở nên nóng bỏng bởi cuộc chiến tranh do bè lũ Pônpốt gây ra. Trong một đêm giữa cái lán dã chiến nơi vùng biên ải sau một ngày cùng đồng đội chống trả quyết liệt với các đợt tấn công của địch đã rất khuya mà Năm Tuấn vẫn không sao ngủ được. Anh cứ trằn trọc thao thức hết trở mình bên này lại lật mình sang bên kia bởi một câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong đầu. Vì sao những quả đạn pháo của bọn Pônpốt từ tít tận bên kia biên giới bắn sang lại rơi rất chính xác vào trận địa chốt của bộ đội ta? Bọn này dù có tài cán gì cũng không thể bắn trúng mục tiêu một cách tuyệt đối như vậy được. Phải chăng có ai đó sống trong khu vực biên phòng này đã làm gián điệp điều chỉnh pháo cho chúng? Sau một hồi suy nghĩ Năm Tuấn cho rằng đây không còn là một câu hỏi hay đơn thuần chỉ là một mối nghi ngờ nữa mà đã trở thành một vấn đề nghiêm trọng cần nghiêm túc điều tra làm rõ. Chắc chắn có ai đó đã làm việc này! Năm Tuấn khẳng định lại một lần nữa. Nhưng kẻ đó là ai ở đâu thì tất cả vẫn chỉ là bóng đêm bao phủ trước mắt anh. Năm Tuấn cố vắt óc ra để suy nghĩ tìm tòi. Vậy rồi anh nghĩ tới một người. Đó là người đàn ông vừa vượt biên từ Campuchia trở về Việt Nam cách đây không lâu. Các chiến sỹ biên phòng đã bắt được anh ta trong một đêm tuần tra biên giới. Anh ta trạc độ ba mươi tuổi. Mặt mày thì phờ phạc hốc hác; áo quần thì rách nát bẩn thỉu. Người đàn ông tự khai tên là Cang Việt kiều ở Campuchia. Anh ta nói rằng anh ta theo gia đình sang bên ấy sinh sống từ trước năm bảy lăm. Nay ở Campuchia bọn Pônpốt đang thi hành chính sách diệt chủng tàn sát đẫm máu đồng bào Khơme và Việt kiều ta. Anh ta sợ quá nên tìm cách trốn về nước. Năm Tuấn tự hỏi liệu Cang trở về Việt Nam có đúng như anh ta khai không hay nhằm mục đích gì khác? Có thể những điều anh ta nói chỉ là dối trá để nhằm che đậy con người thật của anh ta chăng? Cả đêm ấy Năm Tuấn đã gần như thức trắng cho đến sáng. Lúc nào trước mắt anh cũng hiện lên hình bóng Cang với khuôn mặt phờ phạc và bộ quần áo rách nát.

         "Ai chớ Tư Cang thì tụi tui có lạ chi! Anh muốn biết về ảnh hả? Được thôi!". Năm Bủng một người dân cùng ấp với Cang nói với Năm Tuấn rồi kể về Cang cho anh nghe. Tư Cang tên thật là Xixănđon. Cha anh ta là người Khơme mẹ là người Việt Nam. Hồi chế độ cũ Tư Cang rất nổi tiếng với nghề đâm thuê chém mư